“Kéo nàng xuống đi.” Triệu Dịch vô điều kiện dung túng A Chấp.
Những người khác nghe vậy, sắc mặt đại biến, đặc biệt là vị thiếp thất kia, căn bản nàng không nghĩ hậu quả lại nghiêm trọng như thế, bị dọa đến mức sắp nằm liệt rồi.
“Vương gia, nàng chưa làm gì đã bị A Chấp kêu người tát mặt, hiện giờ A Chấp còn muốn ngoan độc giết nàng, nàng có tội gì mà phải chết?” Hán Vương phi Trương thị nhanh chóng cầu tình giúp thiếp thất kia.
“Bất kính Vương phi, dĩ hạ phạm thượng, chẳng lẽ không nên chết sao?” A Chấp mỉm cười, ngữ khí mềm nhẹ, giống như nói mấy chuyện không quan trọng.
“Nói bậy, nàng cũng không bất kính với ta!” Trương thị nhíu mày.
“A Dịch, ngươi nói xem.” A Chấp kêu tên của Triệu Dịch, nàng phải làm Hoàng hậu, chức Vương phi kia chỉ là bàn đạp mà thôi.
Triệu Dịch nghe A Chấp kêu mình là A Dịch, nội tâm liền chấn động không ngừng, hắn cảm thấy nàng gọi như vậy thập phần thân thiết, làm hắn thập phần hưởng thụ.
“Về sau A Chấp chính là Vương Phi của Hán Vương phủ, Trương thị, ngươi có thể lựa chọn tiếp tục lưu tại vương phủ, hết thảy như thường, cũng có thể lựa chọn hồi nương gia.” Tuy Triệu Dịch thấy có chút áy náy với Trương thị, nhưng vì A Chấp, hắn cũng mặc kệ có hợp quy củ hay không.
Trương Thị nghe thấy thế, sắc mặt đại biến, kinh giận vô cùng, Triệu Dịch vậy mà lại vì hồ ly tinh trước mắt kia, nói hưu thê liền hưu thê.
“Ta không hề phạm thất xuất*, ngươi sao có thể hưu thê?” Trương thị không ngốc, Triệu Dịch vì một hồ ly tinh lai lịch không rõ mà hưu thê, không có lý do gì thì căn bản không thể trụ vững, nàng nhất định phải khiến phụ thân khởi bẩm Hoàng Thượng, nhờ Hoàng Thượng chủ trì công đạo.
*
Thời phong kiến, người vợ phạm phải một điều trong thất xuất thì cũng bị đuổi khỏi nhà: Không con, dâm đãng, không kính thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, có ác tật