Chương 116: Không Biết Tự Lượng Sức Mình !
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
" Nhân sinh nhất mộng, không cầu trường sinh chỉ cầu phong lưu... "
" Chính là hắn!!! "
" Nhưng làm sao có thể? "
Trần Minh Quân vừa mừng vừa sợ, trong đầu xuất hiện một ngàn câu hỏi vì sao nhưng ngẫm nghĩ lại ngay cả mình đều đứng ở đây, người khác tại sao lại không thể.
Có điều hắn cũng không lập tức đi nhận người ngay mà quan tâm đến một vấn đề khác: " Ngọc Anh, chẳng phải chỉ có người bước chân vào cảnh giới Đạo Tàng mới có thể ngưng tụ ra đạo đồ à? Tại sao hai tên kia mới chỉ cảnh giới Siêu Phàm đã có thể ngưng tụ ra đạo đồ? "
Lê Ngọc Anh hỏi ngược lại: " Ai nói với ngươi chỉ có Đạo Tàng mới có thể ngưng tụ ra đạo đồ? "
" Ách... " Trần Minh Quân có chút không biết trả lời thế nào bởi vì về bản chất, chỉ có Đạo Tàng mới tu về ' đạo ' còn lại những cảnh giới trước đó chỉ loanh quanh thân thể và linh lực thôi.
Thêm việc ngày trước Ngọc Long từng nói chỉ có sau khi bước vào Đạo Tàng mới có thể ngộ ra được ' đạo ' của bản thân mình cho nên Trần Minh Quân mới mặc định nghĩ như vậy.
Lê Ngọc Anh cười giải thích: " Thông thường, quả thật cần phải đột phá đến Đạo Tàng mới có thể ngộ ra đạo đồ nhưng có một số trường hợp cá biệt. "
" Ví dụ như Long Tộc, bọn hắn không giống như nhân tộc chúng ta, hệ thống cảnh giới cũng khác biệt. Tuy ngươi cảm nhận được khí tức của người kia tựa như Siêu Phàm Cảnh nhưng nếu như cẩn thận cảm nhận ngươi sẽ thấy được sự khác biệt về ' chất '. "
" Nhân tộc tu luyện dựa vào linh lực, yêu tộc thì dựa vào yêu lực. "
" Cả về phương thức tu luyện lẫn hệ thống cảnh giới khác nhau cho nên không thể đem quy chuẩn của nhân tộc áp đặt lên yêu tộc được. "
Trần Minh Quân nghe vậy, tập trung cảm nhận nguồn sức mạnh mà Long Thiên Vấn bạo phát ra quả nhiên nhận ra điểm khác biệt. Mặc dù cả nhân tộc lẫn yêu tộc đều dựa vào ngũ hành, âm - dương, các loại nguyên tố ẩn chứa trong thiên địa nhưng về ' chất ' vẫn có điểm khác nhau.
Lấy vốn từ ngữ của Trần Minh Quân bây giờ khó lòng diễn tả ra sự khác biệt này.
Nhưng đại khái có thể hiểu thành yêu lực của yêu tộc so với linh lực của nhân tộc mang theo một loại cảm giác khát máu, hung mãnh hơn. Sự chênh lệch này rất nhỏ bé, nhỏ bé đến mức nếu không để ý kĩ sẽ khó nhận ra được.
Lê Ngọc Anh tiếp tục giải thích: " Còn như đạo đồ mà Triệu Hạo bày ra chỉ là 'ngụy' đạo đồ thôi. "
Nàng nghĩ nghĩ, lựa chọn từ ngữ nói: " Giống như kiểu truyền thừa vậy, có người truyền cho hắn một bức đạo đồ còn hắn chỉ việc kế thừa và dần dần biến thành của mình. "
" Phương pháp này rất cổ xưa, đến ngày nay đã bị thất truyền. Thật sự không biết tên này từ đâu nhặt được cơ duyên lớn đến thế. "
" Còn có thể làm như vậy??? " Trần Minh Quân thật sự không còn gì để nói nữa, con cưng của khí vận chung quy là con cưng của khí vận.
Đủ loại cơ duyên mà người bình thường ao ước không được vậy mà đều gặp được.
— QUẢNG CÁO —