Chương 124: Ngươi Định Làm Gì Vậy ?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Trở về Ngọc Hải Thành, cả hai người quyết định đem Trần Minh Quân đến một tòa phủ đệ tĩnh dưỡng. Chu Lượng lấy ra một viên đan dược, nghiền nhỏ, hòa vào nước ấm. Tuy làm như vậy, dược lực sẽ bị hao tổn nhưng Trần Minh Quân hiện giờ hôn mê bất tỉnh, bảo hắn tự mình nuốt thuốc là chuyện không thể nào. Làm xong hết thảy, Chu Lượng cười tủm tỉm đưa bát thuốc cho Lê Ngọc Anh, ý vị thâm trường nói: " Tiếp theo phải nhờ nhị phu nhân rồi. " Lê Ngọc Anh liếc hắn, không hiểu hỏi: " Nhờ ta làm gì? Ngươi cho hắn uống chẳng phải là được rồi sao? " " Khụ khụ! " Chu Lượng ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nói: " Công tử còn chưa tỉnh lại, không thể đút thuốc được, chỉ có thể dùng cách kia. " " Lão phu là một thái giám, nếu như làm vậy.... e rằng sẽ khiến cho công tử lưu lại vết thương tâm lý. " " Ngộ nhỡ sau khi biết được sự thật, tâm lý của công tử xảy ra vấn đề... ta thật không biết nên đối mặt với lão gia và phu nhân dưới suối vàng thế nào. " Lời đã nói rõ thế này, cần nhờ chuyện gì Lê Ngọc Anh mà còn không hiểu được nữa thì thật uổng cho IQ của nàng. Cả gương mặt đẹp đỏ ửng hết cả lên, tiếng nàng như muỗi vo ve nói: " Vậy để cho một nha hoàn đến làm là được rồi. " Chu Lượng lập tức từ chối, nói: " Cái này không được! Công tử thân phận đặc thù, ngộ nhỡ gặp phải chuyện thì phải làm sao bây giờ? " Ý của hắn rất đơn giản, Hồ quốc không biết khi nào sẽ phái sát thủ tới. Ngộ nhỡ tên nha hoàn được tuyển chọn đến mớm thuốc, vô tình lại là sát thủ do Hồ quốc phái đến, Trần Minh Quân chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao? Lê Ngọc Anh tự nhiên hiểu rõ điều này, hết cách nàng đành phải đưa ra quyết định: " Vậy được rồi, ngươi ra bên ngoài đi. " Chu Lượng nghe thế, mừng rỡ ở trong lòng, cười cười rút lui ra bên ngoài canh gác. Công tử quả nhiên phúc lớn, không chỉ cưới được tam công chúa xinh như hoa như ngọc, giờ lại thêm cả nhị công chúa người đẹp, tính cũng tốt. Trần gia liệt tổ liệt tông trên trời có linh thiêng a! Nếu như ngay cả đại công chúa cũng phải lòng công tử, chẳng phải một nửa thiên hạ của Đại Lê nằm trong tay công tử sao? Càng nghĩ, Chu Lượng lại càng vui vẻ, cười không ngậm được mồm. ......... Bên trong, Lê Ngọc Anh hết nhìn bát thuốc trong tay lại nhìn người thiếu niên đang nằm trên giường. Cả gương mặt xinh đẹp tô lên một màu đỏ ửng khiến cho nàng vốn đã đẹp, nay lại càng thêm kiều diễm. Khẽ cắn môi đỏ, nàng cầm theo bát thuốc đi đến bên giường, ngồi xuống. Cặp mắt phượng tràn đầy vẻ phức tạp, thầm nghĩ mình có thể không làm điều này. Chỉ là linh lực cạn kiệt nên mới hôn mê thôi, cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Cứ nằm như vậy năm bữa, nửa tháng chắc cũng sẽ tỉnh lại. Nhưng trong đầu lại không tự chủ, bắt đầu nhớ lại những kí ức liên quan đến người này. — QUẢNG CÁO —