Chương 137: Kẻ Này Không Thể Lưu Lại !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. " Ù ù...ù.... " " Đông....đông....đông... " Tiếng tù và, tiếng trống quân vang lên. Đại quân trùng trùng điệp điệp xuất phát rời khỏi nơi đóng quân tại thành Thạch Sơn. Những kẻ bị bắt tại hội đấu giá thì bị nhốt vào trong những chiếc xe tù do quân lính tinh nhuệ áp giải, còn như những nhân vật đóng vai trò quan trọng trong sự việc lần này như tên quản lý của hội đấu giá hay tên lão tướng của Bắc Di, Vũ Phong, tên gián điệp của Bắc Di thì do đích thân Chu Lượng áp giải. Hiên Viên Chiến Thiên thì tương đối đặc thù, cứ việc hắn đã quy hàng nhưng còn cần phải quan sát một đoạn thời gian dài nên được giam lỏng trong một cỗ xe ngựa riêng biệt. Trần Minh Quân cũng không lo lắng tên này trên đường sẽ giở trò bởi vì cha mẹ hắn đang được giam lỏng tại thành Thạch Sơn, do đích thân Vi Văn Vũ tọa trấn. Chỉ cần hắn dám làm gì, cha mẹ hắn sẽ lập tức bị triều đình làm thịt. Khác biệt với Kinh Thành, dân chúng trong thành Thạch Sơn khi thấy đại quân trùng trùng điệp đi lại trong thành cũng chỉ đơn giản tránh đường, sau đó thì lại ai làm việc người đấy hoàn toàn không có tâm tư đứng lại quan sát này nọ. Có lẽ bởi vì ở nơi này cảnh tượng này đã quá quen với bọn họ rồi, dù sao nơi này cũng thường xuyên xảy ra chiến tranh. ........... Ở phương Nam, trong một tòa phủ đệ xa hoa lộng lẫy nhưng không thiếu sự uy nghiêm, khí khái. Tận sâu trong lòng đất có một căn phòng bí mật, trong căn phòng này toàn bộ đồ vật đều được làm bằng vàng, ngay cả những cái giá sách cũng do bạch ngọc chế tạo thành. Một người tuổi tác trung niên, thân hình cao lớn, tướng mạo anh tuấn bất phàm đang ngồi ở trên một chiếc ghế, từ kiểu dáng cho đến chất liệu của chiếc ghế này so với Long Ỷ mà hoàng thượng thường dùng không khác biệt gì cả. Trấn Nam Vương, Lê Thiên Hạo! Nơi này là mật thất của Trấn Nam Vương Phủ! Trước mặt của Long Thiên Hạo lúc này đang có năm, sáu tên mặc quần áo đen, sử dụng mặt nạ che đi gương mặt mình quỳ rạp xuống. Lê Thiên Hạo hai tay nâng một bản báo cáo, đọc xong lại liếc nhìn mấy tên thuộc hạ của mình, lạnh nhạt hỏi: " Các ngươi sống đến giờ phút này cũng đã gần ngàn năm rồi đi? " — QUẢNG CÁO —