Chương 79: Tách Ra

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Có Bạch Minh Châu trấn thủ hậu phương, Lê Ngọc Anh tập trung tinh thần đối phó quân địch trước mắt, tình thế bắt đầu từng chút một tốt hơn. Mặc dù không thể nào đem toàn bộ xương khô quân đoàn tiêu diệt nhưng trụ đến khi Trần Minh Quân có thể khôi phục được cử động cũng không phải chuyện xa vời. Đại quân bạch cốt liên miên không ngớt, khi mặt trời lặn vẫn tiếp tục kéo đến. Mãi cho đến khi đêm khuya, trăng máu hiển hiện trên bầu trời bọn chúng mới rút đi, thay thế vào đó là vong linh quân đoàn. Bây giờ tự thân không thể cử động, Trần Minh Quân mới sâu sắc hiểu được độ nguy hiểm của chúng đối với những tu sĩ khác. Hắn có đạo thể, chỉ cần vận chuyển lên đem những vong linh này chuyển hóa thành năng lượng của mình nhưng những người khác không có đạo thể, muốn đối phó với vong linh phải dùng rất nhiều thủ đoạn. Bạch Minh Châu miệng ngâm tụng kinh văn, đánh ra một một thuật pháp tạo thành lồng ánh sánh đem cả nhóm người bao bọc, bảo vệ ở bên trong. Những vong linh kia khi chạm vào chiếc lồng này phát ra trận trận tiếng thét chói tai, khói xanh bốc lên. Trần Minh Quân âm thầm đoán được, đây có lẽ là một dạng thuật pháp của chính đạo tông môn chuyên dùng để khắc chế tà ma. Nghĩ cũng đúng, đường đường chính đạo tông môn nếu như không có chút thủ đoạn giải quyết tà vật thì cũng quá cùi bắp rồi. Ngẩng đầu lên, hắn phát hiện Lê Ngọc Anh trên tay đang cầm một cái đèn lồng sáng lên ánh lửa vàng. Phạm vi chiếu sáng bán kính mười mấy mét, trong phạm vi này phàm là vong linh bị chiếu tới đều như băng mỏng gặp phải liệt hỏa, chớp mắt phai mờ, biến mất. Nàng hạ dần độ cao xuống, đi đến chỗ đám võ giả cùng với Trần Minh Quân. Thấy nào có bảo vật lợi hại như vậy, Bạch Minh Châu cũng thu hồi lại thuật pháp của mình. Hai nữ lướt qua nhau, bốn mắt lạnh lùng liếc thoáng qua tựa như có một luồng điện vô hình được hình thành. Trần Minh Quân chứng kiến cảnh này khóe miệng một trận co quắp, đây chẳng nhẽ là trong truyền thuyết tu la tràng? Thế nhưng ta đối với Bạch Minh Châu cũng không có ý tưởng gì nha...... Lê Ngọc Anh đi đến trước mặt hắn, vẻ mặt không giận giữ nhưng cũng không có bất luận biểu cảm gì, lạnh nhạt hỏi: " Ngươi thấy thế nào? " Trần Minh Quân đánh cái rùng mình, nữ nhân biểu lộ ra thế này mới tính đáng sợ nhất. Thà rằng vui, buồn, ghét, giận rõ ràng còn dễ đoán, còn như thế này.....thực sự khiến hắn không biết phải làm sao. " Đỡ hơn một chút, đã có thể cử động. " Suy tư hồi lâu, hắn quyết định trả lời thành thật. Cho dù nàng không biểu hiện ra bên ngoài nhưng hắn biết đối phương đang hờn dỗi. Nơi này bây giờ đang tụ tập nhiều người không thích hợp hắn dỗ dành chỉ đành đợi lần sau có cơ hội cả hai ở riêng lại đi giải thích một phen. — QUẢNG CÁO —