Chương 94: Khám Phá Nỏ Thần !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. " Công chúa đến không phải để biểu diễn tiên thuật, mà là dùng tiên thuật hỗ trợ chúng ta. A Sửu, không được nói bừa. " Trần Minh Quân xoa xoa đầu A Sửu, mỉm cười nói: " Không sao. A Sửu, ta biểu diễn tiên thuật cho ngươi xem nhé? " A Sửu nghe vậy hai mắt tỏa sáng, mừng rỡ hô lên: " Công chúa tỉ tỉ biểu diễn tiên thuật! Công chúa tỉ tỉ biểu diễn tiên thuật! " Mẹ của A Sửu đang định lên tiếng trách mắng lại bị Trần Minh Quân giơ tay ra hiệu nàng không nói nữa. Mẹ của A Sửu biết công chúa độ lượng, thương yêu trẻ nhỏ nên cũng chỉ đành cười cười. Hai mẹ con dẫn theo Trần Minh Quân và A Hoa đi đến mảnh ruộng của mình, Trần Minh Quân bắt đầu làm phép giúp cây cối nhanh chóng tăng trưởng. Quá trình cũng không có gì đặc biệt, Trần Minh Quân thi triển tiên thuật kêu gọi mưa tiên khí sau đó đem mộc nguyên tố ẩn giấu bên trong hạt mưa. Tuy không cách nào có thể giúp cho cả ruộng cây nhanh chóng trưởng thành nhưng cao lớn hơn so với trước đây không ít. Mẹ của A Sửu cảm thán: " Tiên lực của công chúa quả nhiên thâm hậu. " Dù cho người dân Âu Lạc ai cũng là con rồng cháu tiên, thậm chí có một số người từ Thần Nông tộc kéo xuống sinh sống thế nhưng không phải người nào cũng có được tiên lực mạnh mẽ giống như công chúa Mị Châu. Trần Minh Quân cười cười, từ chối cho ý kiến. Hiểu biết về thời đại này có hạn, tốt nhất không nói gì tránh cho lỡ lời lại thành chuyện cười. Giải quyết xong phần ruộng của gia đình A Sửu, hai người tiếp tục đến mảnh ruộng tiếp theo trợ giúp. Những mảnh ruộng này không phải ngày nào cũng được công chúa đến sử dụng tiên thuật hỗ trợ bởi vì suy cho cùng thì sức của một người có hạn, cho nên tất cả đã được lên lịch trình sẵn, phân chia các ngày khác nhau. Mỗi một ngày công chúa Mỵ Châu sẽ trợ giúp sáu mảnh vườn, còn lại thì tiếp tục chờ đợi đến lượt mình. Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, Trần Minh Quân tinh thần mệt mỏi trở về nơi nghỉ ngơi. Hắn lười biếng leo lên giường nằm, nhắm mắt vào ngủ, dặn dò A Hoa đến giờ ăn tối đến đánh thức mình. Thi triển tiên thuật thật sự quá mệt mỏi. A Hoa vâng lệnh rời đi, trước khi đi còn không quên đóng chặt cửa lại. ........... — QUẢNG CÁO —