Chương 293 Nói xong
Mẹ nó!
Một ly rượu ở đây mà một trăm Tinh Hạch Tinh?
Lúc này, Tiểu Hồn đột nhiên nói: "Vô Biên đen thật."
Diệp Thiên Mệnh nói thầm: "Sao?"
Tiểu Hồn nói: "Mấy loại rượu này ở Hệ Ngân Hà cùng lắm vài nghìn đồng, vậy mà ông ta lấy một ly những một trăm Tinh Hạch Tinh ... đen hơn cả than!"
Diệp Thiên Mệnh: " ......
Nam tử đeo đao bỗng nói: "Ngươi có mời ta uống không?"
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu: "Ta không có tiền."
Nam tử đeo đao nói: "Ông ấy vừa bảo rồi, rượu ở đây ngươi cứ uống thoải mái.”
Diệp Thiên Mệnh liếc thanh đao sau lưng y, không nói.
Sắc mặt nam tử đeo đao trầm xuống: "Ta chỉ muốn uống một ly rượu, chẳng lẽ ngươi lại nhòm ngó thanh đao của ta?"
Diệp Thiên Mệnh liếc tủ rượu, rồi nói: "Ngươi muốn uống loại nào?"
Mắt nam tử đeo đao sáng rỡ, đưa tay chỉ một chai không xa: "Cái kia, rượu Mao Tử ngàn năm."
Diệp Thiên Mệnh nói: "Ngươi uống đi."
Nam tử đeo đao không nói hai lời, lập tức chui qua quầy, chộp lấy một chai Mao Tử, bật nắp rồi tu ừng ực, sợ Diệp Thiên Mệnh đổi ý.
Uống xong, y tràn đầy thèm thuồng: "Mẹ kiếp, ngon quá! Ngon thật đấy! Vãi ...
Diệp Thiên Mệnh nói: "Công Pháp và đao pháp ngươi tu luyện, có thể cho ta xem được không?"
Vẻ mặt nam tử đeo đao khựng lại, y nhìn Diệp Thiên Mệnh: "Huynh đệ, cái này e không tiện lắm."
Diệp Thiên Mệnh khẽ gật: "Ngươi không muốn thì thôi."
Trong lòng Lý Đạo Tu chợt thở phào, may mà tên này không ép. Đúng lúc ấy, Diệp Thiên Mệnh bước tới lấy hai chai rượu Mao Tử ngàn năm, quay lại đặt thẳng vào tay Lý Đạo Tu: "Lý huynh, hai chai này cũng tặng ngươi."
Lý Đạo Tu sững sờ: "Ngươi ... ngươi làm gì vậy?"
Diệp Thiên Mệnh nói: "Không hiểu sao, ta có cảm giác Lý huynh là người không tệ, muốn kết giao bằng hữu."
'Cái này ... "
Nhìn hai chai rượu Mao Tử ngàn năm, Lý Đạo Tu nhất thời không biết nói gì.
Trong lòng y thoáng nghĩ: Lão đệ này sao mà thật thà thế?
Lý Đạo Tu trầm mặc giây lát, rồi nói: "Ta xưa nay không chịu nợ ân tình ai."
Nói rồi, lòng bàn tay y mở ra, một đạo quyển trục chầm chậm bay tới trước mặt Diệp Thiên Mệnh: "Đây là 'Cổ Đao Kinh' ta tu luyện, ngươi cầm đi."
Nói xong, y xách rượu quay người định đi.
Diệp Thiên Mệnh bỗng nói: "Đợi đã."
Dứt lời, lòng bàn tay hắn mở ra, một đạo quyển trục bay tới trước mặt Lý Đạo Tu: "Đây là Công Pháp ta tu luyện, có lẽ cũng giúp ích cho ngươi."
Lý Đạo Tu liếc hắn một cái, nhận quyển trục, rồi quay người rời đi.
Lúc này, cô gái uống rượu bên kia bỗng nói: "Thủ đoạn thấp kém vậy mà ngươi cũng không nhìn ra à?"
Lý Đạo Tu khựng bước, quay đầu nhìn cô. Cô gái điềm nhiên: "Hắn muốn lấy đạo đức ra troi buộc ngươi, lừa 'Cổ Đao Kinh trên người ngươi."
Lý Đạo Tu cười: "Ta chỉ mê rượu này, hết cách."
Rõ rang y hiểu chiêu của Diệp Thiên Mệnh, nhưng vẫn không cưỡng nổi rượu Mao Tử ngàn năm.
Lý Đạo Tu vừa định đi, như sực nhớ ra điều gì, cúi đầu nhìn quyển trục trong tay. Vừa thấy nội dung, y khẽ sững. Khoảnh khắc sau, y quay đầu nhìn Diệp Thiên Mệnh ở không xa: "Công Pháp này của ngươi ... "
Diệp Thiên Mệnh điềm nhiên: "Hy vọng có ích cho ngươi."
Lý Đạo Tu nhìn hắn thật sâu: "Ta tưởng ngươi đang giở trò, không ngờ ta mới là thằng ngu."
Công Pháp Diệp Thiên Mệnh tặng, không hề thua kém "Cổ Đao Kinh" của y. Người ta vốn chẳng hề muốn chiếm lợicủa y, là y lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Lý Đạo Tu lại nói: "Ta nợ ngươi một ân tình."
Nói xong, y quay người rời đi.
Lý Đạo Tu đi rồi, trong quán chỉ còn Diệp Thiên Mệnh và cô gái kia. Diệp Thiên Mệnh không nói, chỉ lấy "Cổ Đao Kinh" ra xem.
Lúc này, cô gái bỗng hỏi: "Ngươi đã đưa cho hắn Công Pháp gì?"
Diệp Thiên Mệnh không đáp.
Cô gái hơi nhíu mày: "Ta hỏi ngươi, ngươi điếc à?"
Diệp Thiên Mệnh đặt "Cổ Đao Kinh" xuống, nhìn nàng: "Cô chẳng phải rất thông minh sao? Tự đoán đi!"
Cô gái bật cười: "Đàn ông mà bủn xỉn thế à?"
Diệp Thiên Mệnh lại xem "Cổ Đao Kinh": "Ta đâu có bủn xỉn, nhưng không việc gì phải hào phóng với cô."
Cô gái bỗng đứng dậy đi tới trước mặt Diệp Thiên Mệnh, nhìn hắn: "Trước nay chưa ai dám nói với ta như vậy. Ngay cả Dương Gia cũng không dám nói thế trước mặt ta."
Diệp Thiên Mệnh ngẩng đầu nhìn cô: "Dương Gia đếch là cái thá gì!"
Tiểu Hồn: " ...... "