Chương 76: - Biến cố

Dung Thập
Nguồn: truyenfull.vision
Nghe nói có cơ quan, tất cả liền lập tức nhao nhao tản ra bốn phương tám hướng tìm nguồn điều khiển cơ quan. Mông Tranh và Quân Y Hoàng lẻ loi đứng giữa mộ thất, nhìn cả đám người đột nhiên biến thành thạch sùng, bò lên tường cao, nằm rạp xuống tìm kiếm từng tấc đất, chỉ hận không thể đào xuống ba phân đất. Mông Tranh vẫn chưa kịp phản ứng, trố mắt há mồm nhìn tất thảy, hồi lâu mới nói: "Quân tỷ tỷ chị xem, cao như vậy mà thoắt cái đã nhảy lên rồi, họ lợi hại quá..." Đối tượng để nói chuyện lại không hề đáp lời, lúc này Mông Tranh mới ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt của Quân Y Hoàng không hề nhìn hàng tá 'thạch sùng' xung quanh mà lại đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, ánh mắt kỳ lạ khó hiểu. Có lẽ do ánh mắt của Quân Y Hoàng quá mức kỳ lạ, trong lòng Mông Tranh cũng thấy rờn rợn, bất giác lùi lại một bước, đưa tay lên lau mặt hai cái, gượng cười nói: "Quân tỷ tỷ, mặt em bị bẩn sao?" Quân Y Hoàng vẫn không trả lời, đôi mắt phụng xinh đẹp khẽ nhíu lại, không biết đang suy nghĩ điều gì. Mông Tranh cảm thấy bản thân mình giống như là một chú ếch xanh bị một con rắn nhìn trúng, không biết chạy đi đâu, nụ cười trên mặt gần như tắt ngúm, nhìn trái nhìn phải muốn tìm chuyện gì đó làm để lãng tránh sự trầm mặc đầy lúng túng này. Cô đứng cạnh cái đỉnh đồng, vừa xoay người lại liền đối diện với cái đỉnh lớn còn cao hơn cô một khúc. Mông Tranh cũng không thèm quan tâm nữa, bắt chước những người khác cũng lấy mười đầu ngón tay tùy ý sờ lung tung trên cái đỉnh. Mông Tranh không biết làm thế nào để tìm cơ quan nên cứ trượt cả hai cánh tay với mười ngón lên xuống trên bề mặt cái đỉnh. Có lẽ do cơ duyên trùng hợp, trượt tới lui được mấy lần, Mông Tranh cảm thấy dưới lòng bàn tay trái có một khối gì đó có cảm giác khác thường, khi nhấc tay lên mới phát hiện khối đó là một chữ của minh văn, nhưng mắt thường lại không nhìn ra được có gì khác thường. Mông Tranh mới tò mò lấy ngón tay dùng sức ấn rồi xoay con chữ đó, làm thử vài lần thì phát hiện nét phẩy bên phải chữ đó có thể chuyển động được với một biên độ cực nhỏ. Chớp mắt, Mông Tranh liền trở nên thích thú, bắt đầu ấn xuống rồi xoay từng nét bút trên những con chữ khác, khi xoay tới một chữ của câu tiếp theo, lại có một nét hoành có thể chuyển động y hệt như vậy. [Nét hoành là nét ngang trong chữ Hán]