Chương 68: Chạy trốn

Hà Tả
Nguồn: truyenfull.vision
Cuối tháng hai vẫn còn chút se lạnh mùa xuân, đám người Âu Dương đều tụ tập với nhau cùng nhau ăn lẩu. Huệ Lan gần đây công việc bề bộn, lớp biết chữ vẫn luôn mở rộng không nói, còn mở thêm lớp kế toán. Toàn bộ đều bởi vì tiền trang ở địa phương chiêu mộ hỏa kế quy mô rộng lớn. Nơi khác thì chưa bàn đến, ngay ở Dương Bình quả thực là bị dấy động cả lên, bầu không khí thương nghiệp vô cùng náo nhiệt. Giáp Ất tranh tài với nhau, chủ hộ cũng có thể tự tính nhầm công phí cho mỗi người. Có việc thì lỗ nhiều tiền, ít việc thì lỗ ít tiền, thay đổi thì đổi đời. Được hun đúc bằng suy nghĩ như vậy, mong muốn kiếm tiền của nhân dân toàn huyện vẫn là quan trọng nhất. Một ít xưởng nhỏ, tỷ như dệt vải, tỷ như phòng nhuộm, tỷ như tửu phường đều áp dụng hình thức đầu tư cổ phần bắt đầu liên hợp với nhau, giảm bớt thành phẩm, mở rộng kinh doanh. Cũng không biết là mọi người nhận thức được biết chữ quan trọng. hay là bởi vì noi gương Âu Dương, tất cả mọi người đều quy định bất luận thế nào người đến những nơi này làm việc phải biết ngàn chữ. Biết chữ đã trở thành căn cơ lập nghiệp, mà không còn chỉ là bởi vì thi cử không thôi nữa. Ngày nay ngay cả lão thái thái nông thôn đến thành bán trứng gà, cũng đều có thể viết chiêu bài vẻ vang ba văn một quả. " Huệ Lan, nếu thực như vậy, ngươi cũng đừng phụ trách lên lớp, phụ trách quản lý học đường đi. Nhận người xây dựng thêm chuyên ngành, tỷ như ủ rượu, trực tiếp có thể vì tửu phường huấn luyện nhân tài. Hoặc là xây dựng lớp học tài chính cấp tốc, sau khi tốt nghiệp cũng có thể đến tiền trang Dương Bình làm việc. Còn có thể xin tiền trang ra tiền nhập học, giúp hắn huấn luyện nhân viên." Âu Dương nói: " Chuyên khoa chuyên học mới là đúng đắn." Âu Bình bên cạnh nói: " Thiếu gia, ngươi sẽ không sợ Triển đại nhân đau lòng chứ?" "..." Triển Minh là như không nghe thấy, vùi đầu ăn uống. Cam Tín một bên nói: " Đại nhân, thuế thu tháng này có thể ngang bằng thu hoạch nửa năm ngoái." " Đúng! Chuyện này ta và ngươi đã nói qua rồi. Bây giờ có tiền, còn phải nâng cao hơn nữa phúc lợi của mọi người. Ngươi báo so với năm ngoái cao hơn chút, còn lại nhập vào tiền dân." Cam Tín lo lắng hỏi: "Lỡ như người tới Hộ bộ người tới điều tra sổ sách chúng ta làm sao bây giờ?" "Cái này ta biết." Huệ Lan một bên cười nói: " Đại nhân nhập vào tiền dân, tiền dân dân dùng, cũng không phải đại nhân tham ô. Chờ lúc đại nhân thực sự cần dùng tiền, lại lập ra một danh mục khác. Chẳng hạn như cần sửa sang cầu cống, sau đó chặn cầu hơn ba ngày thì coi như sửa xong rồi. Về phần tiền công cùng phí nguyên liệu cũng dễ nói thôi." " Huệ Lan ngươi càng ngày càng thông minh." Âu Dương khen: " Ta mời ngươi một ly." "Nên là ta mời đại nhân." Huệ Lan nói: "Nếu như là không có đại nhân, Dương Bình cũng sẽ không có được phúc khí như hôm nay." "Ồ? Nói thế nào đây?" " Nói đại nhân tuổi trẻ tài năng cũng được, nói đại nhân cần chính vì dân cũng được. Cho dù như thế nào, hành động của đại nhân như vậy đã khiến triều đình coi trọng hoặc là Lưu nương nương căm hận. Chỉ sợ ba năm nhậm chức, Dương Bình đổi một tri huyện khác, lại là một bầu không khí khác. Âu Dương lắc đầu: " Triển Minh à, ngươi quá lo lắng rồi, đây đều là khí tức dân gian. Cho dù ta bây giờ muốn ngăn cản, chỉ sợ cũng không ngăn cản được. Ngươi xem thôn Chiếu Thiên, đã mô phỏng chúng ta, triệu tập tiên sinh các thôn cùng nhau xây dựng học đường, không cầu thi cử, chỉ cầu biết chữ. Có đôi khi chưa chắc là quan ảnh hưởng tới dân, mà càng nhiều là dân ảnh hưởng tới triều đình." " Ty chức nghĩ nhiều rồi, tự phạt một ly." " Thiếu gia." Âu Bình một bên nhắc nhở. "Ừm!" Âu Dương gật đầu nói: "Các vị, ta sắp tới có thể đi Liêu quốc một chuyến. Mọi việc trong huyện còn phải nhờ mọi người giúp đỡ nhiều."