*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: SamSam Beta: Fungi, Lanius, Ivy ──── ∘°❉°∘ ──── Nếu chỉ là bệnh ngoài da thì dù nó nghiêm trọng đến đâu hay kỳ lạ thế nào, Dư gia cũng không cần mời đạo sĩ đến xử lý chuyện này. Là một doanh nhân thành đạt có thể phát triển một xí nghiệp trở thành một chuỗi cửa hàng bách hóa lớn, sao có thể mê tín đến mù quáng. Vì vậy, ngoài những bọc mụn nước trông như một căn bệnh ngoài da như thế này, e là còn có một số vấn đề khác. Ôn Nhiên ra hiệu cho Dư Mộng Ly thả áo xuống: "Ngoài cái này ra, còn có vấn đề gì khác nữa không?" Bà Dư không giấu được lo lắng, nói: "Đại sư, có phải con gái của tôi mắc bệnh giời leo mà người xưa hay nói hay không?" Ôn Nhiên mỉm cười: "Mọi người đều có trình độ học vấn hơn người, sao có thể tin vào những điều này? Ngày xưa, gọi là giời leo vì y học còn kém phát triển. Khi đối mặt với một số căn bệnh đặc biệt mà người ta còn thiếu kinh nghiệm thì việc sơ sẩy là điều khó tránh khỏi. Cộng thêm nếu loại mụn nước này mọc đầy người, các triệu chứng bệnh trông rất đáng sợ, lan truyền bậy bạ rồi trở thành bệnh giời mà thôi." Làm sao bà Dư lại không biết những điều này cho được. Nhưng vừa nghĩ tới đứa con gái của mình, bà không khỏi thở dài. Dường như bà có điều muốn nói nhưng không thể nói trước mặt con gái, vì vậy bèn bảo Dư Mộng Ly lên lầu trước. Sau khi người đi rồi, bà mới nói: "Nếu như chỉ là bệnh ngoài da, dĩ nhiên chúng tôi sẽ không ngu ngốc tới mức đi tìm đại sư. Nếu trong nước trị không khỏi thì có thể ra nước ngoài. Nhưng mà con gái của tôi thật sự giống như bị thứ gì đó ám, bây giờ thi thoảng con bé còn phát điên. Mỗi khi con bé phát bệnh, sẽ điên cuồng muốn ăn thịt sống. Trước đây nhà chúng tôi có nuôi một chú cún nhỏ màu trắng, thuộc giống Bichon Frisé. Con bé rất thích nó, mỗi ngày đều ôm cún ngủ. Kết quả..." Cún Bichon Frisé