Chương 64
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ôn Nhiên chạm mặt Lận Dương Huy ở bệnh viện. Viên Tái Sinh Đan đầu tiên quả thực mang lại hiệu quả rất tốt cho bà nội, nhưng bởi vì lượng linh thạch cho vào quá ít, liều lượng dược liệu cũng giảm gần một nửa, cho nên không thể một bước đến đích ngay. Sau khi hấp thu gần như hoàn toàn tác dụng của viên Tái Sinh Đan đầu tiên, Ôn Nhiên mới đưa thêm viên thứ hai rồi cùng bà nội đến bệnh viện kiểm tra toàn diện một lần nữa.
Trong lúc bà nội đang làm kiểm tra, cậu đã gặp được Lận Dương Huy trên hành lang bệnh viện.
Bấy giờ Lận Dương Huy đã không còn đi lại bình thường. Anh ngồi trên chiếc xe lăn, dõi theo từng tia nắng vàng cùng thảm cỏ xanh bên ngoài qua lớp cửa kính sát đất dọc hành lang. Trong đôi mắt của anh không hề mang vẻ sợ hãi bệnh tật, càng không tuyệt vọng hay chết lặng trước cái chết, mà ngược lại trong sáng như một thiếu niên, thậm chí còn ẩn hiện một tia hy vọng.
Có điều Ôn Nhiên có thể nhìn ra được, người này đã không còn cách cứu chữa, tử khí trên người anh quá nồng đậm. Chẳng cần nhìn khí tức, chỉ với sắc mặt anh cũng đã mang điềm báo chết chóc.
Có lẽ là do ánh mắt của Ôn Nhiên quá trực tiếp khiến Lận Dương Huy quay đầu nhìn lại. Vừa trông thấy cậu, ánh mắt Lận Dương Huy lóe lên một tia ngạc nhiên trước người đẹp, sau đó chậm rãi cười nói: “Xin chào.”
Lận Dương Huy thực sự trông không tồi, mặc dù vì bệnh trạng nên anh nhợt nhạt và gầy ốm quá đỗi song đường nét trên gương mặt ấy vẫn rất đẹp, có thể tưởng tượng được khi khỏe mạnh anh cũng là một anh chàng tuấn tú và đẹp trai. Ôn Nhiên trời sinh thích người đẹp, thấy Lận Dương Huy bắt chuyện với mình liền bước qua: “Sao anh lại ngồi đây một mình? Có cần giúp gì không?”
Lận Dương Huy lắc đầu, từ khóe mắt đến lông mày đều lộ ra vẻ dịu dàng: “Tôi cố ý bảo họ đẩy mình đến đây. Thời tiết tốt như vậy mà không thể ra ngoài tắm nắng, thật sự quá đáng tiếc, vì vậy mới ngồi đây ngắm cảnh, còn cậu? Tới cùng người nhà sao?”
Ôn Nhiên đáp: “Tôi đưa bà nội đến làm kiểm tra.” Nói rồi cậu lơ đãng nhìn thoáng qua hồn quỷ bên cạnh Lận Dương Huy, ánh mắt có hơi tò mò.
Bệnh viện mà bà cụ Kỳ đến khám là một viện tư nhân. Không nói đến những người khám bệnh tại nơi này trên cơ bản đều là kẻ không giàu cũng quý, mà khí vận còn làm cho môi trường tổng thể trong lành hơn hẳn so với các bệnh viện thông thường. Chính là dựa theo nền móng đặt bệnh viện cùng kết cấu kiến trúc, rõ ràng ngay từ đầu đã thỉnh đại sư đến xem phong thủy. Phong thủy của bệnh viện đương nhiên không phải loại tiền vô như nước, mà là bố cục siêu độ. Bố cục này có thể tinh lọc oán khí sau khi chết của một bộ phận người đã khuất, không để linh hồn họ còn chấp niệm tồn tại lại dương gian. Cho nên Ôn Nhiên mới không bài xích việc cùng bà nội đến đây làm kiểm tra, bởi vì chỗ này không thể nhìn thấy những âm hồn còn quá nhiều chấp niệm không chịu tan biến.
Cậu đã đến nơi này cùng bà nội không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một hồn quỷ ngay trong bệnh viện này. Tuy rằng quỷ hồn này đi theo người khác nhưng phong thủy trong bệnh viện vẫn gây ra tổn thương không nhỏ đối với loại âm hồn mang chấp niệm mà bỏ lỡ luân hồi kia. Dẫu sao tổng thể phong thủy cũng là không ngừng thanh lọc quỷ khí, nếu tiếp tục ở đây quỷ hồn ấy sẽ ngày một suy yếu.
Mặc dù hồn quỷ này bám theo con người như vậy, nhưng Ôn Nhiên nhìn thấy tướng mạo cũng xuất thân từ gia đình giàu có, tuy rằng không có tướng trường thọ nhưng khí tức thuần khiết, không phải loại người tàn ác. Tuy rằng đối phương chỉ là một ảo ảnh, lại nhìn ra có lẽ cũng trạc tuổi người ngồi trên xe lăn, ngay cả hơi thở cũng cho người ta cảm giác qua đời chưa bao lâu, ắt hẳn không thể nào là người lớn trong nhà, vậy chẳng lẽ là người yêu?
Nghĩ tới đây Ôn Nhiên không khỏi liếc nhìn hồn quỷ kia thêm một cái.
Lận Dương Huy vẫn luôn quan sát Ôn Nhiên, chú ý tới ánh mắt của cậu, anh cũng nhìn sang bên cạnh mình: “Bên cạnh tôi có gì sao?”
Ôn nhiên mỉm cười với anh: “Nếu tôi nói bên người anh có một hồn quỷ, anh có cho rằng tôi là kẻ lừa đảo không?”
Lận Dương Huy khẽ cười theo, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không đâu, tôi tin rằng linh hồn thật sự có tồn tại trên đời. Từ nhỏ cậu đã có thể nhìn thấy những thứ này sao?”
Ôn Nhiên gật đầu: “Anh không sợ hả? Có quỷ bám theo bên cạnh anh đó.”
Lận Dương Huy nói: “Tôi cũng sắp chết rồi, còn sợ cái gì được nữa.”
Ôn Nhiên thấy khi anh nhắc tới cái chết, nụ cười trên mặt hình như càng dịu dàng hơn. Cậu lại nhìn bóng quỷ, suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh có muốn mua bùa không?”
Hình như Lận Dương Huy hơi ngạc nhiên, anh ngẩn người giây lát mới đáp: “Là bùa Đuổi Quỷ sao?”
Ôn Nhiên lắc đầu: “Là bùa Dưỡng Quỷ. Trong bệnh viện tồn tại một loại pháp khí có thể siêu độ âm hồn, quỷ hồn kia đi theo anh sẽ bị suy yếu bởi khí tức nơi này.” Nói xong cậu bổ sung thêm: “Tuy anh ấy đang rất yếu, nhưng tôi cảm nhận được anh ấy không có ác ý gì với anh.”
Mặc dù ngay từ đầu Lận Dương Huy không cảm thấy Ôn Nhiên đang trêu đùa quanh mình có quỷ, nhưng anh thật sự cũng không để tâm lắm. Thân là người sắp chết, có lẽ là một quỷ sai đang chờ bắt hồn của anh. Bây giờ nghe Ôn Nhiên nói vậy, một ý nghĩ khó tin đột nhiên hiện lên trong đầu, tim Lận Dương Huy đập nhanh mất kiểm soát, thậm chí bàn tay đặt trên đùi đã bắt đầu phát run: “Hồn quỷ ấy… trông như thế nào?”
Ôn Nhiên lại lắc đầu: “Anh ấy quá yếu, chỉ còn lại một bóng đen, cho nên tôi chẳng nhìn rõ mặt. Có điều vẫn nhìn ra được là một chàng trai tầm tuổi với anh.”
Nhìn thấy quỷ hồn còn đeo một thứ gì đó, Ôn Nhiên đưa mắt nhìn kỹ nói: “Trên cổ tay anh ấy có đeo một khối khấu bình an* làm bằng cẩm thạch.” Truyện này được thực hiện bởi Loading9191.