*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ba tháng trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng, Ôn Nhiên vừa xử lý xong chuyện của Lận Dương Huy thì điện thoại đã bắt đầu đếm ngược. Tuy cậu biết lần này có khả năng sẽ không đi cùng Kỳ Vân Kính, nhưng cả hai vẫn cố gắng thử cùng nhau tiến vào trò chơi. Ngoài ra, dựa theo kinh nghiệm lần trước của Hàn Sơn, mặc dù có thể mang đồ bên ngoài vào trong một số trường hợp đặc biệt nhưng phải luôn sẵn sàng cho mọi tình huống. Kỳ Vân Kính chuẩn bị hai balo thức ăn, Ôn Nhiên chuẩn bị một xấp bùa chú, đeo balo lên và đặt bùa trong người. Nhìn vào những giây đếm ngược cuối cùng trên di động, Ôn Nhiên bèn ôm chặt Kỳ Vân Kính, nói không chừng làm vậy có thể ở bên nhau. Nhưng kết quả vẫn là, sau khi tất cả người chơi đều xuất hiện trong quỷ vực, Ôn Nhiên hoàn toàn không nhìn thấy Kỳ Vân Kính. Sờ soạng khắp người, bùa chú cũng không được mang vào chứ đừng nói là balo. Trong lúc những người bên kia đang ầm ĩ, không hiểu tại sao lại tới một nơi xa lạ, khóc lóc kêu cha gọi mẹ đủ kiểu, Ôn Nhiên đã bắt đầu đánh giá quỷ vực lần này. Nơi đây là một ngôi trường, bọn họ đang đứng ở cổng, bên ngoài cổng trường là một con đường tấp nập người qua kẻ lại với những quán xá hết sức bình thường. Nắng nóng, mùi thức ăn và những gánh hàng rong nhỏ khiến người ta khó có thể nhận ra đây là thế giới của ma quỷ. Có lẽ bởi vì thế giới này quá chân thật, cho nên những người lần đầu tiên tiến vào không cách nào tin được bản thân đã bước vào trò chơi, hơn nữa còn là một trò chơi chết chóc đúng nghĩa. Lần này trong nhóm cũng có một người chơi cũ, là một cô gái tóc ngắn. Khi cô định giải thích trò chơi sống còn này với mọi người, lại bị một tên đàn ông lực lưỡng đẩy ra: “Trò chơi cái gì mà trò chơi, đây có phải là trò lừa bịp của cô không? Rốt cuộc là tên nào đã đưa tôi đến đây!” Chắc hẳn người chơi cũ tóc ngắn kia là người giàu kinh nghiệm, cho nên dù bị đẩy ra mà sắc mặt vẫn bình tĩnh: “Như những gì tôi vừa nói, tôi khuyên tốt nhất mọi người nên tin vào những lời đó. Không ai muốn mình tham gia một trò chơi chết chóc thế này, nhưng nếu đã vào thì hãy cố gắng sống sót thoát ra.” Một cậu trai trạc tuổi Ôn Nhiên có khả năng tiếp thu tương đối cao, đang xem xét di động của mình dựa theo lời cô gái kia nói, nghe vậy liền hỏi: “Có nghĩa là, chúng ta chỉ cần sống ở chỗ này bảy ngày là có thể rời đi sao?” Cô gái tóc ngắn vẫn chưa xem di động, có điều cô đã chơi trò chơi được hai lần, đây là lần thứ ba. Trong hai lần trước nhiệm vụ đều là tìm và giết ‘hắn’. Theo nhiều người chơi trước nói, trò chơi này chỉ yêu cầu qua cửa như thế. Bây giờ nghe thông tin bảy ngày, cô vội lấy điện thoại ra nhìn thử, mới phát hiện dường như trò chơi đã thay đổi. Ôn Nhiên cũng tiện tay lấy di động ra, nhiệm vụ trong trò chơi đúng là đã thay đổi. Lúc này điều kiện qua cửa lại là cố gắng sống sót bảy ngày trong trò chơi. Nhưng bên dưới còn có một số gợi ý: 1. ‘Hắn’ là chủ nhân nơi này, giết ‘hắn’ có thể kết thúc trò chơi sớm. 2. Giới hạn trong khuôn viên trường, ra khỏi đây sẽ chết. 3. Chúc các bạn chơi vui vẻ. Truyện này được thực hiện bởi Loading9191 Ôn Nhiên khẽ cau mày, quy tắc chơi trong lượt này đã thay đổi, thoạt nhìn hình như đơn giản hơn, không hề nhắc nhở phải đi tìm hắn mà chỉ cần sống sót trong bảy ngày. Nhưng nhìn từ một góc độ khác, sợ rằng trò chơi đang càng nguy hiểm hơn, thời gian giới hạn tăng lên chứng tỏ có khả năng mức độ nguy hiểm cũng tăng lên. Nhìn khuôn viên trường rộng lớn như vậy, không biết nguy hiểm sẽ kéo đến từ đâu. Người đàn ông lực lưỡng cười khẩy: “Cái gì mà ra ngoài sẽ chết, bên ngoài nhiều người như vậy, chẳng lẽ trơ mắt đứng nhìn người khác bị giết sao!” Cô gái tóc ngắn đáp: “Vậy anh có thể thử.” Loại người này nếu không được tự trải nghiệm sẽ không bao giờ tin. Đúng lúc có thể cho những người chơi khác xem thử một khi không tuân thủ quy tắc trong trò chơi sẽ có kết cục thế nào, tránh cho một nhóm người lộn xộn sẽ xảy ra chuyện không hay. Thân là một người chơi cũ, Thượng Khả đã nhận ra điểm khác biệt trong lần chơi này. Thời gian giới hạn tăng lên, mới nhìn có vẻ chỉ cần cố gắng sống sót qua bảy ngày là được, nhưng rất có thể trong bảy ngày này mọi lúc mọi nơi đều có thể chọc vào sát khí. Đi cùng một đám người chơi mới không biết cân nhắc, chi bằng chết trước một người để bọn họ biết khó mà đề cao cảnh giác. Mặc dù tên cơ bắp hơi bốc đồng, nhưng chắc chắn hắn không phải loại người ngốc nghếch, cố ý nổi bật vào lúc này không phải là lựa chọn sáng suốt. Chưa kể, quả thật một giây trước hắn còn đang trên đường đến phòng tập thể dục, chớp mắt một cái đã tới một địa điểm khác, cho dù là trò chơi khăm thì e rằng cũng chẳng có mấy ai đủ sức để làm. Tuy hắn không phải người yêu thích thần quái nhưng trong lòng vẫn luôn có phần kính sợ. Ôn Nhiên nhận thấy, hình như tên đô con kia là người chơi duy nhất đi vào nhầm. Bởi vì những người khác cho dù chưa từng tham gia trò chơi nhưng có lẽ trước khi vào đây đã làm những việc liên quan đến thần quái. Cho nên sắc mặt của họ đều hốt hoảng đầy vẻ đề phòng và trông khá tin vào những lời nhắc nhở đối với trò chơi. Lúc mọi người đánh giá lẫn nhau, một người phụ nữ trông như chủ nhiệm khoa bước tới: “Các cô cậu là học sinh lớp chuyên mới chuyển tới đúng không? Tại sao không đến phòng giáo vụ báo danh?” Cô gái tóc ngắn tên Thương Khả vội trả lời: “Chúng tôi vừa mới tới, lại không nhìn thấy ai cho nên chẳng biết phải hỏi đường cũng như đến phòng giáo vụ như thế nào.” Chủ nhiệm nói: “Bây giờ đang là giờ học, các cô cậu đi theo tôi.” Chủ nhiệm đưa bọn họ đến phòng giáo vụ, đọc tên và ghi thông tin của từng người một. Người chơi cũ tóc ngắn tên Thượng Khả, người đàn ông cơ bắp tên Kiều Kiệt, cậu thanh niên trạc tuổi Ôn Nhiên tên Hồ Nhạc Nhạc, còn tên của Ôn Nhiên trong tư liệu vẫn là cái tên tiếng Anh Eason mà cậu đã bịa ra lần trước. Lần này có khá nhiều cô gái trẻ, một cô gái trông mới hai mươi mấy tuổi mặc váy ngắn, sắc mặt lúc nào cũng rất sợ hãi tên là Hứa Ý, còn người phụ nữ hơn ba mươi, có lẽ đã là người mẹ hoặc một bà nội trợ tên Chu Bối Di. Còn lại là bốn người đàn ông, tên cơ bắp Kiều Kiệt hẳn là người lớn tuổi nhất trong đám. Trong số đó người ăn mặc loè loẹt nhất, trông giống một phú nhị đại tên Chung Quân Hào, thanh niên tây trang phẳng phiu tên Lương Ba, người mặc đồ ngủ đeo kính tên Điền Mẫn Đạt và cuối cùng người trông hơi mập mạp, có vẻ lầm lì ít nói tên Đặng Ngôn. Tổng cộng có mười người, Ôn Nhiên đoán có lẽ chỉ có cậu, Hồ Nhạc Nhạc và Hứa Ý vẫn còn đi học, những người khác đều đã đi làm. Dù như vậy, lúc chủ nhiệm khoa ghi tài liệu đăng ký cho bọn họ cũng không thể hiện có gì bất thường, giống như tất cả đều là học sinh chuyển trường ở các độ tuổi khác nhau. Chủ nhiệm nói: “Nhà trường đã sắp xếp ký túc xá cho các em, lát nữa tôi sẽ dẫn các em đến đó. Đồ dùng sinh hoạt nhận ở chỗ của ban quản lý ký túc xá. Các em không cần tham gia các lớp học buổi sáng, chỉ cần dọn dẹp phòng ngủ một chút, buổi chiều nhớ lên lớp đúng giờ.” Mọi người im lặng gật đầu. Chủ nhiệm khoa giao ba cô gái cho quản lý ký túc xá nữ trước, mới dẫn bảy chàng trai còn lại đến ký túc xá nam. Ôn Nhiên được xếp vào cùng phòng với cậu trai con nhà giàu, ăn mặc loè loẹt Chung Quân Hào. Một phòng bốn người, bên trong có hai chiếc giường đã để đồ, chủ giường có lẽ đang ở trên lớp. Chung Quân Hào bước vào ký túc xá, chọn một chiếc giường thấp cạnh cửa sổ. Ôn Nhiên hờ hững đặt đồ đạc mang theo lên giường tầng trên, sau đó leo lên và dọn dẹp giường ngủ trước. Chung Quân Hào đứng bên mép giường cậu, hỏi: “Trước khi vào cậu đã làm cái gì?” Ôn Nhiên nói: “Tôi chơi bút tiên với bạn, còn cậu?” Chung Quân Hào: “Có một cái giếng hoang nằm ở bên kia Cầu Số 2, bên trên quấn đầy xích sắt. Tôi nghe nói chỉ cần kéo dây xích ra thì chiếc giếng vốn không có nước sẽ bắt đầu ngập nước, sau đó nếu người kéo xích sắt nhìn xuống giếng là có thể nhìn thấy kiếp trước của mình. Lúc ấy chúng tôi đang kéo dây xích đi, không ngờ chớp mắt đã tới nơi quỷ quái thế này.” Ôn Nhiên quả thực chưa từng nghe qua truyền thuyết này: “Cầu Số 2? Cầu Số 2 ở chỗ nào ấy?” Chung Quân Hào nói: “Cây Cầu Số 2 nằm trên đường Sâm Bắc, cậu không biết sao? Đó là một trong những địa điểm thám hiểm yêu thích nhất của người cuồng thần quái.” Ôn Nhiên nói: “Tôi là người thành phố Y.” Chung Quân Hào nhìn Ôn Nhiên một lúc lâu không lên tiếng, hồi sau mới đáp: “Tôi là người thành phố J.” Nói xong cậu ta không khỏi chửi thề một câu: “Mẹ kiếp! Đúng thật là gặp quỷ mà.” Hai thành phố ở hai tỉnh khác nhau, phải mất hơn 3 tiếng ngồi máy bay mà hiện tại lại có thể bị bắt ở chung với nhau. Vốn dĩ cậu ta còn hơi hoài nghi về trò chơi này, nhưng bây giờ đã không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là một trò chơi ma quái chết người! Tuy cậu thích thần quái, cũng thích mấy thứ bí ẩn và thú vị, nhưng không có nghĩa là cậu muốn tự mình trải nghiệm mấy trò linh dị! Nếu có thể quay về, sau này cậu nhất định sẽ cách thật xa bất cứ thứ gì liên quan đến thần quái! Ôn Nhiên nhìn ra suy nghĩ trong lòng cậu ta, dội một gáo nước lạnh và nói: “Cậu chưa xem kỹ thông tin trò chơi sao? Một khi đã vào trò chơi này, trừ khi hoàn toàn qua hết các cửa ải, bằng không cứ ba tháng một lần sẽ tiếp tục tham gia.” Chung Quân Hào vội lấy di động ra xem, lập tức rên rỉ thêm một trận. ──── ∘°❉°∘ ──── Tiếng chuông tan học vang lên, khuôn viên trường vốn im lặng chợt truyền tới những âm thanh ồn ào náo nhiệt. Ôn Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, từng tốp từng tốp học sinh ra khỏi lớp học, có nhóm đi về ký túc xá, có nhóm đi về phía căn tin. Rất nhanh sau đó, hai cậu học sinh khác trong ký túc xá của Ôn Nhiên cũng trở lại. Nhìn thấy bạn học mới, hai cậu trai kia còn rất nhiệt tình chỉ cho bọn họ vị trí căn tin, chỗ để nạp tiền thẻ ăn và đưa cho bọn họ một bản thời khóa biểu. Ôn Nhiên nhìn vào thời khóa biểu: “Vậy chiều nay chúng ta có tiết hóa và thể dục đúng không?” Trong đó một cậu học sinh da ngăm hơn bày ra vẻ mặt u sầu: “Chiều nay không có tiết học mà tất cả đều phải làm bài thi. Lớp chuyên của chúng ta không giống các lớp khác, mỗi buổi chiều đều sẽ làm bài thi thử, kiểm tra những điểm kiến thức còn thiếu. Sáng hôm sau giáo viên bộ môn sẽ tập trung sửa những lỗi sai, buổi chiều tiếp tục làm bài thi. Hiện tại không bao lâu nữa sẽ đến kỳ thi đại học, và hầu như đều đã học hết những kiến thức cần thiết, cho nên chúng ta có tới các lớp học bình thường hay không đều không quan trọng.” Hai bạn học nói xong liền hỏi họ có muốn cùng nhau xuống căn tin hay không, Ôn Nhiên gật đầu, cậu cũng thấy đói bụng. Còn Chung Quân Hào dù trông có vẻ ăn mặc hào nhoáng, nhưng cũng khá hòa đồng, và đương nhiên lúc này nên hành động cùng nhau sẽ tốt hơn, thế là cậu ta cũng bèn đi theo. Trên đường đi, Ôn Nhiên hỏi Chung Quân Hào: “Thành tích của cậu thế nào?” Chung Quân Hào trả lời: “Tôi đã tốt nghiệp được bốn năm năm, cách cấp ba cũng khoảng bảy tám năm. Cho dù trước đây thành tích tôi khá tốt thì bây giờ cũng trả hết kiến thức cho thầy cô rồi. Hơn nữa hồi trước tổng điểm trong kỳ thi tuyển sinh đại học của tôi không vượt quá 300.” Ôn Nhiên nhướng mày khó hiểu nhìn Chung Quân Hào, còn chưa tới 300 điểm mà sao lại nói với cái giọng điệu tự hào dữ vậy. Ôn Nhiên nói: “Sống sót trong bảy ngày, chứng tỏ trong bảy ngày này chắc chắn sẽ xảy ra những tình huống cực kỳ nguy hiểm, còn mười người chúng ta lại chuyển tới lớp chuyên. Cậu cũng nghe rồi đó, chương trình học của lớp chuyên khác với các lớp khác, mỗi ngày đều phải làm bài thi.” Chung Quân Hào hỏi: “Thì sao chứ?” Ôn Nhiên: “Cậu chưa xem phim kinh dị bao giờ hả? Hình như tên là kỳ thi tử thần hay đại loại vậy. Phim kể về một giáo viên biến thái, nhốt rất nhiều học sinh trong khuôn viên trường và bắt họ làm bài thi, ai không trả lời được các câu hỏi sẽ bị giết.” Tất nhiên Chung Quân Hào từng xem bộ phim kinh dị này, cậu ta há hốc mồm, trừng to hai mắt khó tin nhìn vào Ôn Nhiên: “Ý của cậu là, nếu điểm thi không đạt tiêu chuẩn, có thể sẽ bị giết sao?” Ôn Nhiên nói: “Căn cứ theo những thông tin chúng ta có hiện nay, kỳ thi chính là tin tức quan trọng nhất, vì vậy tôi mới suy đoán đến khả năng này.” Sắc mặt Chung Quân Hào trắng bệch: “Tiêu rồi tiêu rồi! Đây là ông trời muốn giết mấy đứa lười học ư? Nhưng hầu hết chúng ta đều đã rời khỏi mái trường nhiều năm, bây giờ bắt làm bài thi cấp 3, làm gì có ai có thể thi đủ tiêu chuẩn chứ? Vậy chẳng phải tất cả đều sẽ chết sao?!” Ôn Nhiên nói: “Cứ đi từng bước xem sao.” Về phần bài thi cấp 3, đương nhiên không phải là vấn đề với cậu. Trước khi xuyên đến thế giới này cậu chỉ vừa mới kết thúc kỳ thi đại học, đến giờ còn chưa tới một năm, hơn nữa trí nhớ của cậu rất tốt, hoàn toàn không lo bản thân thi không đạt tiêu chuẩn. Tuy nhiên, lần chơi này có thật sự chỉ đơn giản là cố gắng vượt qua kỳ thi hay không? Nhưng dù thế nào, bọn họ vẫn phải ăn cơm. Trong lúc ăn, những người chơi khác cũng lần lượt xuống căn tin. Sau đó mọi người tụ họp lại với nhau, hiển nhiên cả bọn cũng phản ứng giống hệt Chung Quân Hào khi nhận được tin buổi chiều phải làm bài thi. Mọi người đều đã vào đời từ lâu, đừng nói là thành tích trước kia bình thường bao nhiêu, thì việc bắt nhóm người vứt hết kiến thức cấp 3 nhiều năm như bọn họ làm bài thi, không nộp giấy trắng đã là an ủi với thầy cô lắm rồi. Thượng Khả nói: “Hôm nay mới là ngày thứ nhất, mọi người hãy cố gắng hết sức ứng phó bài thi chiều nay. Còn việc gian lận hay gì đó, tôi khuyên tạm thời đừng làm. Chúng ta còn chưa biết điểm chết người trong trò chơi là gì, biết đâu là bắt quả tang hành vi gian lận trong kỳ thi thì sao. Ngày đầu tiên cứ từ từ thăm dò tình hình trước đã.” Tên đô con Kiều Kiệt là một học sinh yếu toàn diện. Nếu năm đó thành tích của bản thân tốt hơn một chút thì hắn đã không dốc hết sức kiếm tiền như bây giờ. Có trời mới biết mấy bà cô béo khó phục vụ ra sao. Vốn dĩ hắn cũng khá lo lắng về kỳ thi, nhưng thấy những người khác đều trưng ra bộ mặt buồn thảm, trong lòng cảm thấy an ủi không ít. Ít nhất hắn không phải là người duy nhất thi trượt. Có điều rất nhanh sau đó hắn đã để mắt tới những người chơi trẻ tuổi hơn. Mặc nhiên bỏ qua hai cậu học sinh, hắn trực tiếp nhìn về phía cô gái trông đôi mươi như Hứa Ý: “Cô có phải là học sinh không?” Hứa Ý lắc đầu: “Tôi đã đi làm từ lâu, làm việc được vài năm rồi.” Rồi, vừa nghe cô ấy là một học sinh kém, hắn mới nhìn sang Ôn Nhiên cùng Hồ Nhạc Nhạc: “Hai người thì sao? Trông cũng không lớn lắm, còn đi học không?” Ôn Nhiên đáp: “Năm tư, nhưng là Khoa Văn học Dân gian.” Kiều Kiệt thật sự chưa từng nghe qua khoa này: “Khoa đó học cái gì? Thổi kèn bầu* à?” (Kèn Bầu – Kèn Taepyeongso: còn có tên gọi là Hojeok (Hồ địch) vì được du nhập vào Hàn Quốc từ Mông Cổ. Cây kèn này còn được gọi là “Soenap” theo kiểu phát âm của Hàn Quốc, là “Surna” ở vùng Trung Á, là “Shanai” ở vùng Bắc Ấn, và là “Xô-na” ở Trung Quốc. Hãy ủng hộ nhà Loading9191 tụi mình nha.)