*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Bản thân Vương Cung cũng là chủ tịch của một công ty lớn, trước nay đều là người khác có việc cầu ông, chứ đời nào có chuyện ông đi cầu xin người khác. Chẳng qua vừa rồi ông thấy người nọ nói khá chuẩn. Cậu vừa nói xong, không biết xui xẻo kiểu gì ông chủ bình phong ngọc lập tức lâm vào cảnh xôi hỏng bỏng không, công dã tràng. Nghĩ đến một số sự việc xảy ra gần đây trong gia đình mình, ông mới chặn đường hỏi thăm. Nhưng người ta đã thề thốt phủ nhận như thế, dù ông có thể nhìn ra đối phương chỉ đang không muốn trả lời mình, cũng chẳng vội vàng sấn tới nếu người ta đã không thích. Huống chi, người trẻ tuổi miệng còn hôi sữa cũng chẳng làm được việc gì, ông cho rằng những chuyện này nên tìm người lớn tuổi có kinh nghiệm vẫn hơn. Thấy ông Vương Cung kia không đuổi theo, Ôn Nhiên nhanh như chớp chạy tới bên cạnh Kỳ Vân Kính, vươn tay đẩy anh: “Anh có biết cái người vừa nãy không? Tôi thấy tài vận ông ta rất khá, lại người của thành phố này, có lẽ là một chủ tịch công ty. Liệu có từng làm ăn gì với công ty anh không?” Cậu cũng chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Kỳ Vân Kính thật sự gật đầu: “Có quan hệ làm ăn, là công ty đối tác.” Ôn Nhiên ngạc nhiên hỏi: “Có thật hả? Mà sao hình như người ta không biết anh?” Kỳ Vân Kính liếc nhìn cậu một cái: “Các dự án hợp tác với công ty nhỏ không cần chủ tịch trực tiếp ra mặt.” Cậu ‘ồ’ một tiếng, này là nói cấp bậc đối phương quá thấp, chưa đủ trình để có thể gặp trực tiếp boss cuối sao. Ôn Nhiên nói: “Thảo nào tướng mạo người nọ khá phức tạp. Rõ ràng mới nhìn có vẻ vận khí đã hết, nhưng tài vận vẫn chưa tiêu tan.” Ôn Nhiên nghiêng đầu nhìn sang Kỳ Vân Kính: “Hóa ra là do anh à.” Kỳ Vân Kính: “Ông ta làm chuyện gì xấu à?” Ôn Nhiên nói: “Tệ lắm, rất rất tệ luôn.” Nghe vậy Kỳ Vân Kính cũng không hỏi nhiều. Chỉ là một công ty nhỏ, có thể chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào mà chẳng gây tổn thất gì nhiều. Ngay khi trong lòng Kỳ Vân Kính thầm quyết định như vậy, Ôn Nhiên quay đầu nhìn thoáng qua lần nữa. Liếc mắt một cái khiến cậu choáng váng ngây người, cậu không khỏi giương mắt nhìn qua nhìn lại Vương Cung và Kỳ Vân Kính mấy lần. Suy cho cùng, chỉ chưa đầy một phút mà vận thế của một người lại có thể xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất tới vậy, đây cũng là lần đầu tiên cậu được chứng kiến. Vừa rồi ông ta còn tràn đầy tài vận vậy mà giờ đây đã giống như bong bóng nổ tung. Tất cả khí tức biến mất trong nháy mắt, tốc độ này quá đỗi thần kỳ. Mặc dù mua bình phong bằng ngọc thất bại, nhưng hình như Kỳ Vân Kính cũng chưa có ý định rời đi mà tiếp tục dạo quanh. Có điều vừa mới xảy ra sự cố lớn như thế, mặc dù do chính chủ tự mình gây ra nhưng hiện tại cũng có nhiều người đang bàn tán. Một số người có lẽ quen biết ông chủ kia, còn thổn thức cảm thán. Lần này ông ấy đã dốc hết tất cả của cải dành dụm được, kết quả chẳng những không kiếm ra tiền, ngược lại còn mất trắng. Quả nhiên một khi con người ta đã suy sụp thì làm gì cũng xui xẻo. Ôn Nhiên vừa đi vừa lắng tai nghe mấy tin lá cải. Thì ra ông chủ bình phong ngọc kia ban đầu mở một tiệm đá ngọc thạch thô, chỉ để chơi đổ thạch. Cắt một viên đá thô, hoặc là lên thiên đường hoặc là xuống địa ngục. Thân là ông chủ, ông cũng chứng kiến rất nhiều người bất ngờ phất lên, thỉnh thoảng cũng sẽ ngứa tay tự mình mua một hai khối. Bởi vì gặp qua nhiều cho nên ông cũng khá có mắt nhìn, lời nhiều lỗ ít, dần dần tâm trí càng lún sâu. Ông không còn thấy thỏa mãn chỉ với một hai khối đá nhỏ nữa mà bắt đầu chơi lớn hơn. (Đổ thạch: hoạt động tìm mua nguyên thạch phỉ thúy và cắt ra để lấy phỉ thúy bên trong. Đá ngọc thạch thô phải cắt ra mới biết có phỉ thúy không và phỉ thúy giá trị bao nhiêu nên trong giới đổ thạch thường có câu ’một đao nghèo một đao phú’, nếu cắt ra được phỉ thúy tốt thì sẽ trở nên giàu có, ngược lại nếu cắt ra không có phỉ thúy thì mất sạch tiền. Tỉ lệ đổ trúng là một phần mười và đổ trướng là một phần vạn. Truyện này được thực hiện bởi Loading9191.) Chơi đổ thạch may rủi rất dễ nghiện, ông chủ kia thiếu nghị lực, hoàn toàn lún sâu vào. Tuy nhiên có lẽ ông vẫn khá may mắn, những năm mới bắt đầu không hề gặp sự cố gì lớn. Điều này cũng giúp tài sản của ông càng ngày càng phong phú, bộ sưu tập ngọc phỉ thúy dần nhiều hơn. Có lẽ do vận may khá tốt, một đường thuận buồm xuôi gió, hơn nữa ông cảm thấy bản thân đã nắm chắc được cái trò này nên dứt khoát sang tên cửa hàng trong tay, rồi bắt đầu đặt cược hết vào đổ thạch. Tuy nhiên chỉ cần dính đến may rủi thì chẳng thể nào thắng mãi được. Hình như bắt đầu từ năm ngoái, ông chủ này đã đặt cược hàng trăm triệu vào một cục đá, kết quả bên trong toàn rêu*, còn phủ đầy những đốm khoáng đen, số tiền phải bù vào khiến ông suýt tắt thở tại chỗ. (Ghẻ: những mảng màu đen trên đá thô có thể ăn sâu vào lõi làm giảm giá trị của phỉ thuý bên trong. Rêu: Rêu có thể bám vào trên ngọc thạch và ăn sâu vào trong lõi làm giảm giá trị của ngọc. Hãy ủng hộ nhà Loading9191 tụi mình nha.) Từ lần đó, vận khí của ông lập tức sa sút, cược nhỏ thì ăn nhưng cược lớn lại thất bại. Chưa hết, trong nhà ông bắt đầu gặp nhiều chuyện không may, bệnh tật kéo đến nối tiếp nhau. Khoảng thời gian trước, mẹ ông lại nhập viện, nghe nói bà lâm bệnh nặng và cần rất nhiều tiền. Nếu là trước đây, tiền bạc không phải là vấn đề với ông, nhưng sau nhiều lần liên tục bù lỗ, lại tiêu hao gần hết của cải trong nhà, ông quả thực chẳng còn thừa bao nhiêu. Vì vậy bấy giờ chỉ đành đem bán bức bình phong bằng ngọc này đi, muốn đổi lấy ít tiền. Cuối cùng, nào ngờ tấm bình phong lại tan nát trong chính tay ông, vận khí này thật sự thảm không ai sánh bằng mà. Ôn Nhiên ngừng lỏm tai nghe, không khỏi cảm thán với Kỳ Vân Kính đang đi bên cạnh: “Cho nên những lúc anh gặp may, nhất định phải nhớ cho đi một phần nào đó. Bằng không nước đầy thì tràn, mà đã tràn thì có đôi khi còn mất tất cả.” Kỳ Vân Kính hỏi: “Vậy cậu cho rằng, vận thế hiện tại của Kỳ gia đã gần đầy rồi sao?” Ôn Nhiên xua tay: “Chỉ cần còn có anh thì sẽ không bao giờ đầy.” Huống hồ hàng năm tập đoàn nhà họ Kỳ đều quyên ra một con số không hề nhỏ cho quỹ từ thiện bên ngoài. Cậu từng thấy một lần, quỹ từ thiện của tập đoàn nhà họ Kỳ thực sự được sử dụng cho mục đích thiện nguyện, chứ không phải chỉ để tô vẽ cho mặt mũi trông như một xí nghiệp có lương tâm. Vì vậy, cho dù không có Kỳ Vân Kính thì chỉ cần tập đoàn nhà họ Kỳ không đi lệch hướng, thì cũng có nghĩa là sẽ chẳng đầy tràn. Ôn Nhiên nói xong, vừa quay đầu lập tức lao về phía một quầy hàng, Kỳ Vân Kính thấy vậy cũng chậm rãi nối gót theo sau. Đứng sau quầy hàng là một ông cụ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn*, bàn trước mặt bày một khúc gỗ An Hồn lớn bằng một cánh tay của người trưởng thành. Khá nhiều người đứng xem, loại gỗ An Hồn này cũng là một thứ chỉ nghe chứ chẳng thể cầu. Chỉ tùy ý đặt trong phòng ngủ cũng có thể giúp ngủ ngon yên giấc, còn nếu được gia công và chạm khắc thành đồ trang trí thì sẽ càng có giá trị hơn. Truyện này được thực hiện bởi Loading9191.