*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Người mà Chu Sảng nhắc đến mang họ Tưởng, chính là người bạn tốt cô bé vừa làm quen được, tên Tưởng Ngọc Văn, cũng là đồng nghiệp ở cửa hàng mà Chu Sảng đang làm việc bán thời gian. Cô ấy mới hai mươi mấy tuổi, đến từ một huyện nhỏ. Sau khi tốt nghiệp cấp ba cô bạn không định học cao thêm nữa, trực tiếp học trung cấp kỹ thuật, tốt nghiệp rồi bắt đầu đi làm. Tính tình cô ấy rất tốt bụng, mỗi lần đến phiên Chu Sảng và cô ấy cùng làm ca đêm, cô ấy đều giúp Chu Sảng chăm sóc Chu Đại Song. Truyện này được thực hiện bởi Loading9191. Tuy Chu Đại Song từng gặp chấn thương nặng dẫn tới tự kỷ, nhưng chứng bệnh của cô bé không có khuynh hướng bạo lực, đặt chỗ nào cô đều ngoan ngoãn ngồi yên chỗ đấy. Nhưng dù vậy, một vài đồng nghiệp ở chỗ làm vẫn rất bài xích với Chu Đại Song, không muốn tới gần cô bé. Thỉnh thoảng đến phiên Chu Sảng trực đêm, cô buộc phải dẫn Chu Đại Song theo, các đồng nghiệp khác ít nhiều gì đều có chút phàn nàn, chỉ có Tưởng Ngọc Văn chủ động lấy đồ ăn thức uống và chơi với Chu Đại Song. Cũng chính vì điều này mà Chu Sảng vô cùng quý Tưởng Ngọc Văn, thường xuyên qua lại, mối quan hệ tự nhiên tốt hơn. Nhưng vào đầu tháng này, Chu Sảng nhìn thấy một tia âm khí trên người Tưởng Ngọc Văn. Luồng khí đó rất mỏng và yếu ớt, cho nên lúc ấy Chu Sảng mới âm thầm xua tan giùm cô bạn. Nào ngờ chỉ trong vòng hai ngày, trên người Tưởng Ngọc Văn lại tiếp tục dính âm khí. Khi đo Chu Sảng chỉ nghĩ cô bạn đã đụng phải thứ gì, hoặc vô tình cọ phải khi đi ngang qua một nơi mang nhiều âm khí. Vốn dĩ cô định chờ đến kỳ nghỉ sẽ tìm lý do tới nhà trọ của Tưởng Ngọc Văn quan sát thử. Kết quả, còn chưa đợi đến lúc cô nghỉ phép thì gia đình cô bạn đã xảy ra chuyện. Có thể nói Tưởng Ngọc Văn lớn lên trong một gia đình lớn, ông cố bà cố của cô ấy đều còn sống. Ngoài ra còn có các ông bà cô dì chú bác, rồi đến lớp trẻ cùng lứa với cô ấy, tổng cộng có gần hơn ba mươi người. Cả gia đình họ sống cùng một huyện, ông bà cố sống với chú ba còn ông bà nội sống với ba mẹ cô ấy. Năm nay nhà cô chú năm sắp có thêm cháu trai, sắp được lên chức ông bà. Dạo trước Tưởng Ngọc Văn còn nói với Chu Sảng, cô bạn muốn tiết kiệm một ít tiền, khi nào bắt đầu được nghỉ đông, cô ấysẽ đi mua đồ chơi và quần áo cho cháu trai cháu gái mà bản thân còn chưa được gặp mặt. Nào ngờ, người gặp tai nạn đầu tiên chính là vợ của anh họ cô, một xác hai mạng. Chị dâu gặp tai nạn giao thông, nhưng chỗ của bọn họ chỉ là một huyện nhỏ, nhiều nơi còn chưa co camera. Tên tài xế gây tai nạn mặc kệ người vừa ngã xuống mà bỏ chạy. Đợi đến khi có người vô tình đi ngang qua gọi cảnh sát và xe cứu thương đến, thì chị dâu của cô ấy đã tắt thở do mất quá nhiều máu. Chuyện này là một cú sốc cực lớn đến bọn họ, mọi người đều mong chờ một sự sống mới sắp chào đời, năm thế hệ chung một mái nhà chính là đại phúc khí. Cũng vì chuyện này mà ông cố cô ấy sốc đến lâm bệnh. Tuy nhiên cái chết của chị dâu chỉ là sự bắt đầu. Lúc ông cố nằm viện, cô chú tư vừa mới cưới đã ở bệnh viện chăm sóc ông, nhờ vậy mà cả ba tránh được một kiếp. Nhưng nhà cô chú ba, bởi vì một trận hỏa hoạn mà bà cố, chú thím ba đã ra đi, thậm chí hai người anh họ, và chị họ trở về quê chịu tang, dì và chị họ đi lấy chồng về thăm họ hàng ngủ lại ở nhà chú ba đều chịu chung số phận. Cả tám người đều bỏ mạng, không một ai thoát khỏi đám cháy đó. Ông cố đã hơn chín mươi tuổi, trước khi xảy ra chuyện tinh thần ông cụ vẫn còn rất phấn chấn đủ sức đi dạo mỗi ngày, thậm chí còn có thể đi chợ mua đồ và nấu cơm. Nhưng vì chuyện của chị dâu mà sốc đến mức nhập viện, lại vì chuyện của nhà chú ba, ngay cả người bạn già của ông cũng qua đời, căn bản không thể giấu được. Sau khi biết tin, ông cố đã phải vào phòng ICU cấp cứu ngay lập tức. Có điều vì tuổi tác quá lớn, ngay cả người trẻ còn chưa chắc chịu nổi cú sốc này chứ đừng nói đến một ông cụ ở cái tuổi tác ấy, cuối cùng ông cố của cô ấy cũng đi theo bà. Tưởng Ngọc Văn gần như khóc hết nước mắt, vội trở về nhà. Hơn mười mấy mạng người, tất cả còn là những người thân thiết nhất với cô ấy, đả kích này thực sự quá lớn. Lúc ấy Chu Sảng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ xem như tai họa ngoài ý muốn. Nhưng Tưởng Ngọc Văn về nhà chưa bao lâu, lúc Chu Sảng gọi điện hỏi thăm tình hình, cô bạn lại nói năng không rõ ràng, lúc thì nói có ma, lúc lại nói không sao đâu. Chu Sảng vội đề nghị đến thăm nhà cô ấy, tuy nhiên bị Tương Ngọc Văn kiên quyết từ chối và lập tức cúp điện thoại chẳng chút do dự. Sau đó dù Chu Sảng gọi thế nào, cô bạn vẫn không nhấc máy. Liên kết với chuyện trên người Tưởng Ngọc Văn từng xuất hiện âm khí, Chu Sang nhớ lúc trước Ôn Nhiên từng nói, vận khí giữa các thành viên trong gia đình cũng được kết nối với nhau. Nếu trong nhà gặp chuyện, cho dù cách xa ngàn dặm thì nó cũng sẽ biểu hiện. Nhưng Chu Sảng biết rõ năng lực của bản thân, ngoại trừ có thể xua tan chút âm khí ra, thì việc bắt ma quỷ, cô còn chưa học cách sử dụng cổ trùng để đối phó với mấy thứ quỷ thần kia. Hơn nữa, cô cũng không nuôi được loại cổ trùng có năng lực ấy, vì vậy đành phải cầu xin Ôn Nhiên giúp đỡ. Thấy Chu Sảng xách theo balo rõ ràng là định đi cùng mình, Ôn Nhiên hỏi: “Chị của em thì sao?” Chu Sảng đáp: “Không sao đâu anh, chị em đang ở trung tâm hồi phục. Em dành dụm được chút tiền đủ để chi trả cho một đợt điều trị phục hồi của chị. Cứ ba tháng điều trị một lần, cần phải ở lại trung tâm, bình thường mỗi ngày em đều tới thăm chị ấy. Bây giờ chị của em đã có thể nhận ra người khác, tuy chỉ mới nhận ra em nhưng như vậy là tốt lắm rồi.” Ôn Nhiên gật đầu: “Vậy thì tốt. Giai đoạn hồi phục sau tự kỷ rất khả quan, nhất là khi có một người em như em, chị em nhất định sẽ ổn thôi.” Nghe vậy, Chu Sảng liền mỉm cười: “Em cũng rất mừng. Đúng rồi, sư phụ Ôn à, về việc nhà họ Tưởng, anh có ý tưởng gì chưa? Đã mất hơn mười người, nếu là do lệ quỷ ra tay thì không biết thâm cừu đại hận lớn tới cỡ nào? Em không biết nhiều về Tưởng gia, dù sao cũng chưa từng tiếp xúc, nhưng Ngọc Văn là người rất tốt, cậu ấy tuyệt đối sẽ không làm ra mấy chuyện tàn nhẫn mất nhân tính.” Ôn Nhiên nói: “Phải đi mới biết được.” Thấy cậu lập tức đồng ý tới xem thử, Chu Sảng hơi ngượng ngùng giải thích: “Nhà Ngọc Văn điều kiện không tốt lắm, hơn nữa là do em tự chủ động thỉnh anh, về phần thù lao…” Ôn Nhiên gõ đầu cô bé: “Trông anh thiếu tiền vậy sao? Có điều trên đường tới đó, em có thể nhờ bạn của mình đăng một nhiệm vụ lên diễn đàn, đúng lúc tháng này anh vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ nào cho Công đoàn.” Chu Sảng tuy đã có tiếp xúc với Công đoàn nhưng vẫn chưa gia nhập, nên không hiểu rõ chế độ bên trong. Nghe Ôn Nhiên nói vậy, cô bé hơi bất ngờ hỏi: “Công đoàn có bắt buộc làm nhiệm vụ nữa hả anh?” Ôn Nhiên cười nói: “Công đoàn có lương cơ bản hàng tháng. Đối với các đạo sĩ cấp cao, yêu cầu mỗi tháng phải hoàn thành một nhiệm vụ, được quyền tự chọn. Dẫu sao cũng không thể ngồi không ăn lương.” Mặc dù Chu Sảng chưa từng đến nhà Tưởng Ngọc Văn, nhưng cô bé có địa chỉ nhà. Trước đó cô từng giúp cô bạn mua một ít đồ gửi về quê nên vẫn còn lịch sử giao nhận. Theo địa chỉ, Ôn Nhiên và Chu Sang đi máy bay rồi đổi sang xe ô tô đến được một huyện nhỏ. Nói là huyện nhỏ nhưng theo đà phát triển trong những năm gần đây, nơi này có phần trông giống thành phố hơn. Nhà họ Tưởng sống ở khu vực kết hợp giữa cả thành thị và nông thôn, phía trước có những tòa nhà mới đang xây dựng, phía sau là một vài căn nhà cũ, cũng là một căn nhà cổ rất bình đường được xây theo kiểu nhà nguyên dãy. (townhouse) Truyện này được thực hiện bởi Loading9191/Hãy ủng hộ nhà Loading9191 tụi mình nha. Đọc truyện free tại w0rdpre$$ @loading9191 để ủng hộ tụi mình nha.