Chương 178: Hưởng thụ máu và lửa (2)

Khô Lâu Tinh Linh
Nguồn: truyenfull.vision
Nhưng mà ba người này liếc nhau, bỗng nhiên lấy ra súng laser: - Thằng nhóc học viện Chiến Thần, nằm úp xuống đất, giơ tay lên đầu. Vương Tranh sửng sốt, việc này có chút… - Anh bạn nhỏ đừng trách chúng ta, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, bản thân mình khởi động vòng tay, tự rời khỏi đi. Ba người tia laser nhắm ngay Vương Tranh. Vốn cho rằng bọn họ chỉ là đến vì thịt, kết quả là muốn giảm bớt đối thủ, ý tưởng thật là hay. Kỳ thật không riêng gì người của học viện Minh Vương. Không ít người cũng đang làm sự tình này, cùng trùng tộc chiến đấu là một loại phương thức. Nhưng người cạnh tranh của bọn hắn cũng không phải trùng tộc, mà là nhân loại. Đối thủ thiếu đi, cơ hội bọn họ trúng cử sẽ được tăng lên, huống chi không có người nói không cho phép làm như vậy, chỉ cần không giết người, không phải không có việc gì sao. Ngay cả bạn học Vương đều cảm thấy những người này rất thông minh. - Thực đáng tiếc a, ta không muốn rời khỏi. Các ngươi muốn giết ta sao? Một người cầm đầu phất phất tay, mà hai người khác rút đao hợp kim ra rồi đi tới Vương Tranh: - Đừng lộn xộn, giết người là sẽ không, nhưng mà đánh cho tàn phế ngươi cũng đừng trách bọn ta. - Tên nhóc, có trách thì trách ngươi vận khí không tốt, người Trái Đất càng thích hợp uống trà đánh đánh bài tâm sự lịch sử, IG không thích hợp các ngươi! Nói xong chụp vào cổ tay của Vương Tranh, chỉ cần khởi động vòng tay thì Vương Tranh sẽ trực tiếp bị đào thải. Một cây đao đang đặt ở trên cổ, đối diện là một khẩu súng laser, nhưng mà Vương Tranh liền tung một cước ra, đồng thời tay niết ở trên đao, bỗng nhiên đối phương muốn phát lực, lại phát hiện không chút sứt mẻ, nháy mắt đã bị đoạt mất. Sau đó đao liền bay ra ngoài, học viên đang cầm súng cách đó không xa liền kêu thảm nắm cánh tay, đã bị đao cắm vào. “Răng rắc” Cánh tay của học viên cùng Vương Tranh dây dưa bị đánh gãy, Vương Tranh bật vòng tay cấp cứu của hắn, người thứ nhất bị đá văng ra còn muốn chạy, lại bị Vương Tranh nắm lấy, trực tiếp nện ở trên cây, Vương Tranh không nhanh không chậm bật lên vòng tay cấp cứu của đối phương. - Thì ra còn có phương pháp tốt như vậy, tại sao ta lại không thể nghĩ ra được a. - Ngươi… ngươi đừng tới đây, ta sẽ lên toà án quân sự tố cáo ngươi, ngươi có biết ta là ai hay không? Vương Tranh nở nụ cười: - Ta không cần biết ngươi là ai, đến đây , nghe lời, để cho ta giúp ngươi rút thanh đao ra. Vũ khí vẫn cần, lại có thêm ba thanh đao hợp kim, ba người suy sụp ngồi cùng một chỗ, không bao lâu sẽ có người mang bọn họ đi. Có một loại hung ác chỉ là phô trương thanh thế, có một loại mới là thật. Lúc gần đi Vương Tranh đương nhiên nhớ rõ mang cơm trưa của mình đi, xem ra kẻ địch lại nhiều thêm một loại nữa rồi. Ngày hôm sau, trùng tộc không xuất hiện, lại có thêm mười lăm người bị đào thải, nhưng mà đến từ nội đấu. ……….. Điểm ấy làm cho Mông Ngao bọn họ đều dở khóc dở cười, bất quá cũng không ngại, quả thật là nằm ở trong quy tắc, nếu ai bị đào thải, chỉ có thể nói vận khí không tốt, người còn sống, vận khí cũng là rất quan trọng. - Tên nhóc này xuống tay đủ hung ác, mặt mày cũng không nhăn một chút. Mark Della nói. - Ha ha, đổi thành là ta tuyệt đối sẽ không tiện nghi cho bọn họ như vậy, tiểu tử này rất quyết đoán, một chút cũng không giống người Trái Đất! Liệt Vô Tình cười nói, càng xem càng thưởng thức, hắn ghét nhất chính là người Trái Đất quá lề mề còn người Mặt Trăng lại thích giả vờ đứng đắn, ân oán rõ ràng mới đúng ý của hắn. - Tiểu tử này lòng cảnh giác rất cao, các ngươi có phát hiện hay không, vị trí đứng của hắn vào thời điểm ba người kia xuất hiện. Mông Ngao cười cười chỉ vào màn hình, nhìn như tùy ý, nhưng trạng thái thân thể rõ ràng có chút căng thẳng, tính cảnh giác rất cao. Là một gã chiến sĩ, luôn có cảm giác nguy cơ đối với hoàn cảnh, bất kỳ tồn tại xa lạ nào cho dù là đồng loại cũng đều có thể là kẻ địch. - Phải không, nhưng mà hắn còn có chút kinh ngạc, ta đoán, hắn muốn cùng ba người này chia sẻ con mồi, chậc chậc, thiếu niên kỳ quái, có thể hưởng thụ tàn khốc, lại có bản chất đoàn đội, kỳ quái, kỳ quái! Mark Della chú ý phương hướng khác, ở quân đội là không cần nhân từ hiền lành lương thiện, nhưng mà một ít bản chất của nhân tính vẫn thay đổi không được. Một miếng thịt chuột rõ ràng không đủ để chia, nhưng mà tuy rằng bốn người ăn không đủ no, nhưng có thể duy trì sức chiến đấu nhất định. Một lãnh tụ, không thể ích kỷ, ít nhất Mark Della cho rằng như vậy. Mông Ngao nhìn trúng là lúc nào Vương Tranh cũng luôn có lòng cảnh giác, Liệt Vô Tình nhìn trúng lại là Vương Tranh lãnh khốc quả cảm, đối với quái vật là như thế, đối với người cũng giống như vậy.