Chương 523: Kỳ thật là ka đánh hụt (1)

Khô Lâu Tinh Linh
Nguồn: truyenfull.vision
Trong nháy mắt, Hondurat cảm giác được nguy hiểm, cái này cũng là do huấn luyện sinh ra dự đoán, nhưng hắn cũng không biết vấn đề nằm ở đâu, chờ thời điểm phản ứng tới thì đã xong film. Làm động tác giả nâng khiên, một đòn nghiêng người, khống chế cùng phán đoán bậc này, xảo diệu tới đỉnh phong, có thể nói Hondurat bị đối phương hiểu rõ hoàn toàn. Ai vậy! Cao thủ Yabitan ra tay??? Nhưng mà lấy lực phòng ngự của Kiếm Khách Ngự Phong, như thế nào sẽ bị một thương đục lỗ đây??? Cho dù không có khiên năng lượng bảo vệ cũng không có khả năng a. Hơn nữa còn bị đánh văng ra ngoài, đây là có chuyện gì. - Ngươi nói cái gì, Hondurat bị miễu sát, là ai của Yabitan ra tay? - Người vô danh? Không có khả năng, người Yabitan sẽ không nặc danh! - Một đòn đục lỗ, điều này sao có thể, ngươi làm như robot Aslan đều là giấy sao. Một thương bình thường đánh ra, cho dù là toàn lực, xuất hiện có khả năng nhất là đánh bay, mà không phải đục lỗ, lực sát thương hoàn toàn bất đồng. Nhưng mà hành động ở trong nháy mắt, thương và khiên đã xảy ra một động tác ma sát, âm thanh không lớn, nhưng lực đạo là mười phần, xoay tròn vào trong, lực xoắn ốc hoàn toàn bị nắm giữ. Cất bước, đong đưa chín mươi độ, một đòn xoắn ốc! Đây là các tiêu chuẩn đầy đủ để thương pháp có lực sát thương xỏ xuyên qua! Thắng được trận đấu này, Vương Tranh cũng vô cùng sảng khoái, đã lâu không thống thống khoái khoái đánh một trânh như vậy, tuy rằng là một chiêu đánh chết đối thủ, nhưng phản ứng của người này coi như không tệ, lại có thể cảm nhận được nguy cơ, đáng tiếc công lực kém một chút. Ở trong số vũ khí được Khô Lâu giới thiệu, cũng không bao gồm loại kiếm mũi nhọn này, đã được xếp loại ở ngoài phạm vi mười tám loại binh khí, quá theo đuổi nhanh chuẩn độc, chung quy là vật đẹp ở mặt ngoài. Vương Tranh đang chuẩn bị rèn sắt khi còn nóng, muốn tiếp tục làm một trận, muốn thể nghiệm một chút cảm giác về Bá Vương, nhưng điện thoại lại vang lên. Là Nghiêm Tiểu Tô. - Đại ca, đến Aslan vui đến quên cả trời đất a, chị dâu ở bên cạnh sao? Đối diện truyền đến giọng nói dâm đãng của Nghiêm Tiểu Tô. - Nàng còn không có trở về, rất nhanh sẽ trở lại. - Ha ha, không có chờ đợi thì làm sao có được sự vui sướng, đại ca thông cảm một chút đi, nghe nói ở Aslan có rất nhiều chai đẹp, ngươi khả phải bảo vệ Tử Tô thật tốt, đừng để nàng bị lừa a. - Cho dù ngươi bị bán, Tử Tô cũng sẽ không mắc mưu. - Ha ha, vậy cũng đúng, không có các ngươi ở đây, ta một người lẻ loi hiu quạnh , rất đáng thương. - Đừng giả bộ đáng thương, ta còn không biết ngươi sao, nói đi, có chuyện gì đây? - Cùng nhau đánh môt trận đi đi, gần nhất hố nhiều lắm. Nghiêm Tiểu Tô nói, kỳ thật hắn thật sự tịch mịch, chuyện An Mỹ không thể nói ai đúng ai sai, nhưng mà dù sao vẫn bị đả kích. Vốn tưởng rằng mình thành công có thể mang đến khoái hoạt, nhưng trên thực tế mẹ An Mỹ biến sắc mặt cũng không mang đến cái gì, thời gian mỗi ngày đều dùng để học tập cùng xử lý một ít chuyện công ty, mệt mỏi thì đánh một hai trận, kỳ thật vẫn không tháo gỡ tâm sự được. Vương Tranh không có nói thêm gì, hắn đã không có hứng thú nữa đối với CT, nhưng mà Nghiêm Tiểu Tô yêu cầu, là người bạn quen Nghiêm Tiểu Tô nhiều năm như vậy, Làm sao hắn có thể không biết tình huống của Nghiêm Tiểu Tô, l thời gian ần này hơi dài. Nói rõ cũng là động cảm tình chân thật, thật là, loại chuyện này chính là đả thương đối phương một ngàn tự làm tổn thương mình tám trăm. Đừng nói Nghiêm Tiểu Tô cùng An Mỹ, ngay cả mình và Ina cũng có tiền đồ mờ mịt, nhưng cho dù như thế cũng không có biện pháp để dừng lại. Nếu có thể khống chế có thể dừng lại thì chỉ sợ cũng không phải tình yêu, dùng tình yêu từ này nghe có chút nghiêm trọng, nhưng đối với mối tình đầu, chân chính để yêu, Vương Tranh vẫn y theo đạo nghĩa không thể chùn bước, không quan tâm kết quả, it nhất là đối với bản thân, tương lai không cần hối hận. Vương Tranh rời koir phòng huấn luyện, câu lạc bộ giải trí linh tinh ở Aslan thì có rất nhiều, hơn nữa cũng miễn phí toàn bộ. Cũng không có bao nhiêu người cảm thấy hứng thú với mấy thứ này. ……. Vương Tranh đầu này đi rồi, đầu bên kia Hondurat phát điên, có vô sỉ như vậy hay không, thắng bỏ chạy, tốt xấu cũng cho hắn cơ hội chiến ba trận thắng hai chứ. Bên trong phòng huấn luyện truyền đến tiếng tru lên của Hondurat. Lúc này tuyệt đối là tiết tấu còn sống chớ lại gần. ……….