Chương 546: Bạn bè thực sự thì không cần giả vờ (1)

Khô Lâu Tinh Linh
Nguồn: truyenfull.vision
Lý do thích Liêu Tình Vũ là mỗi lần gặp được Liêu Tình Vũ, nàng luôn lấy đồ ăn từ trong túi ra rồi cho hắn ăn. - Đúng vậy, em thi vào học viện Chiến Thần, gần đây vừa xong làm sinh viên trao đổi Aslan. Vương Tranh nói. Đây là chấn ba người một chút, nhất là Hạ Vũ, quả thực giống như nhìn thấy quái vật. - Điều này sao có thể, thành tích của em khi nào thì tốt như vậy, trời ạ, rất không có thiên lý, ngay cả em đều có thể thi đậu, hẳn là lúc đó chị nên học tập thật tốt. Hạ Vũ che miệng nói. - Hạ, tiểu Tranh khẳng định là rất cố gắng mới làm được, chứ như em loại ba ngày đánh cá hết hai ngày đem lưới phơi nắng là không được, chúc mừng em, tiểu Tranh! - Chị Tình Vũ. Chị nói em nghe đều xấu hổ, ai, không nghĩ tới chị đã có bạn trai. Xem ra em quá chậm rồi. Vương Tranh cười nói. Một bên Trương Lỗ cũng cười: - May mắn anh bạn chậm, bằng không ta sẽ nhiều hơn một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ, áp lực như núi a! Liêu Tình Vũ cũng cười: - Hiện tại biết em là hàng bỏng tay rồi à? - Anh vẫn luôn biết điều này. Trương Lỗ ôn nhu nói. - Chịu không nổi, chịu không nổi, hai người các ngươi có thôi hay không. Xem chúng ta là vật trưng bày sao? Hạ Vũ giả vờ ra vẻ như sắp ngất. - Tiểu Tranh, có bạn gái chưa, khi nào thì mang đến cho chị xem. Liêu Tình Vũ cười nói. Vương Tranh gật gật đầu: - Đang trong cố gắng. - Ngất nha, tên nhóc như em có thể tìm được bạn gái. Chị còn không tìm được bạn trai đây, không có thiên lý nha. Là người ở nơi nào thế? Ở loại sự tình này Tiểu Hạ luôn có thể dựa vào trực giác để bắt lấy quan trọng. - Người Aslan. Vương Tranh gật gật đầu. - Em tên nhóc này quá được đi nha, bạn gái Aslan, để người Trái Đất chúng ta nở mày nở mặt mặt, trước khi đi nhất định phải mang ra để chúng ta nhìn xem, dạng nữ sinh Aslan gì đã bị em tán lấy. Hạ Vũ không tim không phổi nói. Liêu Tình Vũ cũng rất vui vẻ: - Nhớ rõ trước kia em rất bướng bỉnh, chỉ biết đi theo phía sau chị mà đòi ăn đòi chơi, thời gian trôi qua rất nhanh, đúng rồi ông lão quái dị kia đâu rồi, vẫn ở chỗ đó mở tiệm sách sao? Trí nhớ vĩnh viễn sẽ không mất đi. - Lão Cổ cũng chuyển nhà, không biết đã đi đâu, em chỉ nhớ được các chị dời nhà đến Mặt Trăng. Nhìn ra được, Trương Lỗ hẳn là người Mặt Trăng, trên người vẫn có loại khí chất này. - Đúng vậy, lúc chúng ta đi còn quan tâm ông lão kia lừa bán em đây này. Hạ Vũ nói. Vương Tranh cười cười, thật sự là có dự kiến trước, nếu so với lừa bán thì còn kỳ quái hơn nhiều: - Còn nhớ rõ Tiểu Tô sao, hắn hiện tại cũng là học viên của học viện Chiến Thần. - Đương nhiên nhớ rõ, ha ha, thường xuyên tới tìm em chơi đùa, hơi lùn lùn, mặt chữ điền phơi nắng trông đen đen, rất đáng yêu. Liêu Tình Vũ che miệng cười. Trương Lỗ tính cách rất tốt , cũng không nói cười nhiều, thường thường rót Liêu Tình Vũ thêm nước, Vương Tranh có thể cảm giác được khí tức của hắn phi thường vững vàng, là một người rất bình thản vững chắc. Cũng cao hứng vì Liêu Tình Vũ, tuy rằng cuộc sống đã muốn hoàn toàn là hai thế giới, nhưng hắn hy vọng bạn bè trước đây, hiện tại đều trôi qua rất khá. Đúng lúc này, điện thoại của Trương Lỗ rung lên làm giật mình, là ccuoojc gọi đặc biệt. - Tiến sĩ Ali trả lời! - Xuỵt, im lặng. Hạ Vũ nháy mắt mấy cái, cùng Vương Tranh làm thủ thế im lặng, rất hiển nhiên, đây là một cú điện thoại vô cùng quan trọng. Liêu Tình Vũ đang vui đùa cũng dừng lại, nhìn Trương Lỗ. Điện thoại chuyển ra, đối diện là một người tuổi chừng năm mươi vóc dáng thấp, mặc áo blouse trắng của viện nghiên cứu, không đợi Trương Lỗ nói chuyện, liền đi thẳng vào vấn đề nói: - Trương tiên sinh, thành ý của các ngươi làm cho ta rất cảm động, mô hình công trình lượng tử Bitrate Class mà các ngươi đã làm ra, cá nhân ta cảm thấy triển vọng phát triển rất hạn chế. Nhưng mà là lịch trình của ta quả thật đã sắp xếp đầy, các ngươi vẫn nghĩ lại biện pháp khác đi. - Nhưng mà... - Cảm ơn các ngươi coi trọng, hy vọng lần sau còn có cơ hội hợp tác, gặp lại sau. Tiến sĩ Ali rất quả quyết, không đợi Trương Lỗ nói cho hết lời, liền tắt điện thoại. Trương Lỗ bất đắc dĩ há miệng thở dốc, nhưng mà đảo mắt nhìn đến Vương Tranh, lại miễn cưỡng nở ra nụ cười: - Một chút sự tình trong công ty, không cần để ý. - Haizz, hao hết tâm tư đi thật xa một chuyến, kết quả vẫn là không được, khó mời người Aslan như vậy sao, thật sự là không đánh đến cùng, chị cũng không tin ở gần đồ tể còn phải ăn lông heo!