Chương 13: Nhiệt tình như vậy thật sự tốt sao

Cơm rang Giang Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Để tránh gây mất hứng cho các độc giả đáng yêu, từ bây giờ editor sẽ để chú thích ở trên đầu nha! (◍•ᴗ•◍)❤ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ [1] Si hán: Là một từ chỉ ai đó thích một người hoặc một vật gì đấy đến si mê [2] Ma tính: (Đây là từ ngữ thông dụng trên mạng ngày nay ở Trung Quốc) tức là có gì đó cổ quái nhưng lại vô cùng hấp dẫn người xem. Thường để chỉ game, video, động tác gì đó hoặc hình ảnh nào đó trên mạng. (Từ này gần gần nghĩa với từ "mị lực" - theo Baidu) [3] Không thành kế: là một mưu lược nổi tiếng cổ kim, được Gia Cát Lượng đưa lên thành huyền thoại trong trận chiến Nhai Đình với quân đội Tào Ngụy [4] Ám thị tâm lý: Đây là một thuật ngữ được dịch ra tiếng Việt trong tâm lý học, ám thị là quá trình tác động một cách trực tiếp hay gián tiếp lên tâm lý con người. Có thể thông qua bởi nhiều hình thức khách nhau. [5] phá vỡ thứ nguyên vách tường: Theo như Bông hỏi mọi người trên Baidu thì đây là loại phá vỡ thế giới ba chiều và hai chiều (Tức là có một số bạn vì quá đam mê game hoặc tiểu thuyết nên phân biệt không ra đâu là hiện thực đâu là game, xong yêu luôn nhân vật 2D á). Thứ nguyên vách tường mà Bông tìm hiểu được có hai nghĩa. Một là chiêu tấn công trong tựa game liên quan đến thẻ bài gì đó của Trung Quốc. Ngoài ra còn có nghĩa nữa là ranh giới của thế giới hiện thực (thường gọi là thế giới 3 chiều hoặc 3D) và thế giới tưởng tượng (game hoặc tiểu thuyết, hay còn gọi là thế giới 2D) [6] Tịch Tà Kiếm Phổ: Bạn nào xem bộ phim Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung sẽ biết đến cuốn bí tịch này. Đây được coi là cuốn bí kíp kiếm thuật thượng thừa làm thay đổi số phận của nhân vật nam chính Lệnh Hồ Xung [7] Bánh Thanh Đoàn: Một loại đồ ăn vặt phổ biến ở Trung Quốc, thường dùng trong Tết Hàn thực. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tiếng đóng cửa vang lên, quanh thân Đặng Dĩ Manh theo bản năng mà co rúm lại. Nhìn theo Đại Uyển vừa đắp mặt nạ vừa đi vào nhà vệ sinh, nội tâm của cô có một giọng nhỏ nói: Tốt rồi đấy, hiện tại ở chung một phòng. Lúc trước cái loại tình hình này cũng không phải chưa từng phát sinh, vốn dĩ cũng không có gì ghê gớm. Nhưng chỗ khác nhau là, lúc ấy trong đầu cô còn chưa có cái loại giả thiết phát rồ như ghép cặp 'Hoàng Phủ Tuệ Tâm x tiểu sư muội Thủy Dung'. Huống chi, lúc nãy khi hình dung ra cái loại cảnh tượng kia, cô còn một phen sắm vai tiểu si hán [1] yêu mê muội Đại sư tỷ đã rất lâu, ôm lấy cổ tiểu tỷ tỷ để nói lời âu yếm vừa đáng thương vừa buồn nôn. Cảnh tượng thực ngắn, nhưng lời kịch quá mức khiến người mất hồn, có thể nói là ma tính [2], khiến người xem khó quên, cơ hồ còn tương đương với tẩy não. Hiện tại trong tiềm thức của Đặng Dĩ Manh, cô chính là tiểu sư muội Thủy Dung đang yêu thầm Đại sư tỷ, còn Đại Uyển chính là hiện thân của Hoàng Phủ Tuệ Tâm. Trước mắt cô, thân phận bây giờ là yêu thầm nàng đến điên cuồng, nên mới lẻn vào khuê phòng của đối tượng ái mộ này. Lúc Khương Tự Uyển rửa mặt xong đi ra ngoài, thấy tiểu trợ lý họ Đặng còn ôm cái thảm hoa đứng ở giữa phòng, tìm chỗ ngồi cũng không tìm, mím môi không nói lời nào, ý thức được em ấy đang cảm thấy bối rối, nàng vừa nhẹ nhàng véo mặt cô, vừa mỉm cười hỏi: "Làm sao vậy, đột nhiên lại muốn đi theo chị 24 giờ?" Đặng Dĩ Manh vô cùng hậm hực. Ông trời ơi, khó trách Không thành kế [3] của Gia Cát Lượng sẽ thành công. Ám thị tâm lý [4] thật sự có thể để lại hậu quả không nhỏ đâu. Điểm này thật ra có thể phân loại vào thiên phú diễn viên đó, bởi vì cô nhập diễn khá nhanh, nhưng cái này sẽ được nói sau. Trước mắt, Đặng Dĩ Manh không thể nghĩ xa như vậy, vội vã thoát ra khỏi cảnh tượng bách hợp trong não bộ, lắp bắp mà đem chân tướng sự việc cũng như lời dặn dò của Lưu Điềm nói một lần, cuối cùng mới tổng kết lại: "Chị yên tâm đi Uyển tỷ, em sẽ không quấy rầy chị đâu, chị cứ coi em như không tồn tại, làm việc của mình là được." Khương Tự Uyển vốn định nói chị không có việc gì, không cần canh chị. Nhưng ngay sau đó tầm mắt của nàng dừng ở cái thảm nhỏ cô đang cầm, ngược lại khẽ cười nói: "Được rồi, bỏ cái thảm xuống đi." Tướng làm việc của Đặng Dĩ Manh cũng thập phần kì lạ, đem cái thảm nhỏ đó vắt qua thành ghế, người thì ngồi trên ghế, hai tay đặt ở đầu gối, trên mặt viết bốn chữ to: Em rất ngoan ngoãn. Hoàn toàn không nhận ra cái hình tượng học sinh tiểu học này cỡ nào ngốc ngốc đáng yêu, mắt to còn mở lớn đến tròn xoe, nhìn đến không chớp mắt luôn. Khương Tự Uyển đọc kịch bản dưới sự giám thị của cô một lát, khó tránh khỏi có chút chịu không nổi, 'bang' một tiếng đóng lại cuốn vở, mỉm cười hỏi: "Em cứ nhìn chằm chằm chị như vậy, chị coi em không tồn tại thế nào?" —— a, nhìn lén thực rõ ràng sao. (」゜ロ゜)」