"Tôi đáng sợ như thế sao?" Khương Tự Uyển thu liễm thần sắc, nhàn nhạt hỏi
Đặng Dĩ Manh lắc đầu: "Không phải, là do não của em hoạt động tương đối kì diệu. Chị chăm chú để ý em là được rồi"
(chắc ý của bả là nói Uyển Uyển để ý bả kĩ vào, không bả lại não động ra cái gì nữa thì toi :'> )