Chương 11: Bất ngờ...
Diệp gia, nơi hội tụ những con người có quyền thế nhất thành phố, và cũng là nơi có những người luôn khoác cho mình một bộ mặt giả tạo. Mỗi khi quay trở về ngôi gia chính, cái gọi là dùng bữa cơm thân mật nhưng chứa toàn mùi thuốc súng.
Và hôm nay là ngày Diệp gia họp mặt. Vẫn căn phòng ăn sang trọng ngày nào, vẫn là những khuôn mặt quá quen thuộc trong một gia đình quyền thế.
Lý Lan vẫn là bà nội quyền hạn nhất nhà. Bà nghiêm trang ngồi ở vị trí trung tâm đầu bàn ăn. Bên tay trái là Diệp Lãng, người đã bước vào độ tuổi xế chiều và sẽ sớm chuyển hết cơ nghiệp cho một trong hai đứa con trai của mình, nếu người nào sinh được đích tử đầu tiên.
Bên cạnh Diệp Lãng là Âu Ái Vương, người vợ lớn và cũng là người được chung chăn chung giường với ông hằng đêm. Kế tiếp là Diệp Nguyên, đang ngồi cạnh Thái Kiều Tư, con trai và con dâu trưởng của ông ta.
Đối diện với họ chính là gia đình của Cung Mẫn Giai, bà là vợ lẻ của Diệp Lãng. Họ đã có với nhau một người con trai, và hắn ta không ai khác ngoài Diệp Ngôn, người đàn ông đã khiến cả thanh xuân của một người con gái tên Mạn Đình (Mạn Viên Hân) sụp đỗ.
Và ngày nay, Cung Mẫn Giai đã có thể đến tham dự cuộc họp mặt này với một khí thế khác hẳn cái lúc Mạn Đình (Mạn Viên Hân) vẫn còn là vợ nhỏ của Diệp Ngôn, đứa con trai duy nhất của bà. Âu cũng là vì hôm nay, đứa con dâu bà luôn xem trọng, Tống Tuyết Nghi đã mang thai cháu trai đích tử của dòng dõi Diệp gia.
"Đông đủ rồi nhỉ? Dùng bữa thôi."
Vẫn là chất giọng trầm thấp đầy quyền lực của Lý Lan đã vang lên. Ngay sau đó mọi người trong bàn ăn mới dám động đến thức ăn trên bàn.
Cái không khí ngột ngạt trong mỗi lần tề tựu này đã quá quen thuộc, nên cũng chẳng ai cảm thấy có gì lạ lẫm. Và đúng như thường lệ, khi mọi người đã dùng bữa được một lúc thì đã có người đầu tiên cất lời: