Chương 13: Người bảo vệ
Ngày Mạn Viên Hân ra viện cũng là ngày Vương Chính Phàm phải chuyển hết công việc về nhà để vừa làm vừa chăm sóc cho cô.
Đến nay cũng đã gần một tháng trôi qua, nhưng tin tức về Mạn Triết Hàn vẫn là con số không. Trong mắt mọi người, cậu bé cứ như đã bị một thế lực tàng hình nào đó mang đi giấu. Mạn Viên Hân cũng vì điều đó mà suy sụp hoàn toàn.
Ngày đầu tiên cô từ bệnh viện quay trở về ngôi nhà quen thuộc, nhưng lại nhìn mọi thứ bằng ánh mắt lạ lẫm. Cô không nhận ra dì Manh, không nhận ra Vương Kỳ An là ai, chỉ có Vương Chính Phàm phải chật vật lắm mới chiếm được cảm tình của cô.
Vào mùa mưa, thời tiết lúc nào cũng lạnh và luôn xuất hiện những cơn gió nhè nhẹ, quang cảnh xung quanh hầu như đều bị một mảng u buồn chiếm lấy vì bầu trời rất hiếm khi có được ánh nắng quá lâu.
Trong căn phòng không xa lạ, vẫn là bệ cửa sổ ngày nào, nơi mà một người phụ nữ luôn dành trọn thời gian ngồi ở đó, hướng đôi mắt đờ đẫn, vô hồn nhìn về phía xa xăm, một khung cảnh mịt mù vì sương mờ bao phủ, cũng giống như nỗi lòng mông lung của cô lúc này.
Vương Chính Phàm, tay mang khay thức ăn bước vào. Nhìn thấy hình ảnh ưu sầu như thường lệ của Mạn Viên Hân mà anh xót xa vô cùng, nhưng lại không dám để cảm xúc ấy lộ ra ngoài.
Anh đặt khay thức ăn lên bàn, sau đó nhẹ bước tới bên cạnh cô gái ấy. Từ phía sau lưng, Vương Chính Phàm khẽ đặt tay lên vai cô, sau là tuyến giọng trầm ấm vang lên:
"Hân Hân..."
Nghe thấy ai đó gọi tên mình, Mạn Viên Hân chỉ quay qua nhìn người đàn ông với đôi mắt thờ ơ rồi lại tiếp tục nhìn ra ngoài, dường như cô không còn bất cứ một cảm xúc nào với ai nữa, ngoại trừ những lúc nhớ đến đứa con thơ Mạn Triết Hàn của mình.