Chương 22: Truy cùng diệt tận
*Xoảng...
Một ly rượu vừa được bàn tay của Diệp Nguyên ném thẳng xuống sàn nhà, vỡ vụn tan tành ra thành từng mảnh.
Hắn ta điên tiết, trút hết nỗi giận vào chiếc ly sau khi nghe vệ sĩ thông báo vẫn chưa tìm được người phụ nữ đã đưa Diệp Sở rời đi.
"Nhanh chóng lục tung cái thành phố này cũng phải đưa được tiểu thiếu gia trở về, nếu không cái mạng chó của tụi mày cũng đừng hòng được toàn vẹn, biến."
Như một con sói điên chỉ muốn cắn người, hắn túm lấy cổ áo của một tên vệ sĩ đứng đầu, rồi gầm lên những lời cảnh cáo khiến đối phương xanh mặt.
"Chúng...chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."
Lấp bắp nói xong, tên vệ sĩ cũng được Diệp Nguyên buông tha nên liền nhanh chóng dẫn theo một nhóm người tiếp tục đi tìm túc tích của tiểu thiếu gia Diệp Sở.
Lúc này, sắc mặt của Lý Lan và Diệp Lãng cũng không tránh khỏi vạch đen hiện lên trên trán. Vừa tổ chức tiệc đầy tháng, định giới thiệu cho mọi người cháu trai đích tử của gia tộc thì lại phải xin thứ lỗi vì đứa trẻ đã bị bắt cóc.
"Ở đây canh gác nghiêm ngặt như vậy thì người lạ làm sao có thể bắt cóc đứa bé rồi đưa đi giữa chốn đông người như thế chứ? Chỉ sợ có người âm thầm đứng sau sai khiến, đưa đường dẫn lối nên mới dễ dàng rời đi như vậy. Quan trọng là camera trong nhà lại mất kết nối đúng lúc xảy ra vụ việc. Đúng là có quá nhiều điểm trùng hợp nhỉ?"
Người dựng chuyện là Cung Mẫn Giai và lúc này người đánh trống khua chiêng, giật tít câu chuyện cũng chính là bà ta, khiến mọi người không thể không dấy lên những nỗi nghi ngờ.