"Thì bây giờ em vẫn là của anh mà!"
Vốn đã hiểu rõ tâm tư của ai đó, nhưng Mạn Viên Hân vẫn cố tình nghịch ngợm nói vòng vo, hòng để Vương Chính Phàm tự miệng đòi hỏi đúng trọng tâm mới thôi.
"Ý anh thế nào em đã hiểu rồi mà, sao còn giả vờ làm khó anh chứ?"
"Em đâu có hiểu biết gì đâu."
Mạn Viên Hân nhây thật sự, cô hồn nhiên đáp, khiến cảm xúc ham muốn trong anh càng thôi thúc mãnh liệt. Cái thứ dị vật nào đó đã sớm bí bách vì "sưng" to quá cỡ sau lớp nội y nam tính, anh nôn nóng nói:
"Hân Hân, anh muốn..."
"Anh muốn gì?"
Cô gái cứ tỏ ra ngây thơ, còn long lanh hai mắt nhìn anh, cái miệng nhỏ chúm chím tinh nghịch mãi đã làm Vương Chính Phàm không thể chịu được.