Chương 248 Tới hay lắm

Hai chân Thái Thánh Cung nhanh nhẹn như khỉ. Chỉ vài thuấn bộ đã bất ngờ đi tới trước mặt Hứa Văn Thành. Tay phải thành quyền, quyền ý nổi lên. Sau đó, đánh ra một quyền cực mạnh, giống như sóng to gió lớn liên tục không dứt! "Tới hay lắm." Cảm thu được quyền ý tran đầy nay, Hứa Văn Thành cười to. Áo bào trên người hơi chấn động. "Báarxyvq; Sơn Hạng Đỉnh!” Mặt ngoài hai cánh tay Hứa Văn Thành hiện ra một chuỗi phù văn màu vàng. Hai tay ông ta đan chéo vào nhau. Đùng! Tiếng bắn phá nặng nề vang lên. Luồng không khí hỗn loạn khổng lồ dâng lên giữa công kích của hai người. Hứa Văn Thành không hề lay động một chút nào. “Bản môn chủ thừa nhận quyền pháp của các hạ rất cao minh. Nhưng mà đáng tiếc, chênh lệch tu vi giữa ta và ngươi chính là uy hiếp lớn nhất đối với ngươi." Hứa Văn Thành dồn khí về đan điền, khí thế cả người đột nhiên tăng mạnh. "Aaaaaaa!" Hứa Văn Thành quát to một tiếng, hai tay khẽ di động. Trực tiếp đẩy lui Thái Thánh Cung tới mấy ngàn thước. Thân hình còng còng của Thái Thánh Cung lùi lại mấy chục bước mới miễn cưỡng ổn định lại được.6 “Không hổ là Đan Hồn Cảnh." Sắc mặt Thái Thánh Cung có chút nhợt nhạt.0 "Tạm biệt." Ngay khoảnh khắc Thái Thánh Cung đứng vững lại, Hứa Văn Thành đã bắt đầu thi triển chiêu tiếp theo. Cả người ông ta lơ lửng trong không trung phía trên Thái Thánh Cung. “Lôi pháp, Thiên Quân Long Giáng.” Sấm chớp quấn quanh hai tay Hứa Văn Thành. Ánh trắng của lôi điện chói mắt chiếu sáng khắp bốn phương tám hướng. Sấm sét hội tụ, một con Lôi Long được tạo thành từ sấm sét xuất hiện, nhắm thẳng vào Thái Thánh Cung. "Trước hết, lấy mạng ngưoi đen hiến tế hai vị trưởng lão trên trời có linh thiêng của Chiến Hổ Môn ta đã." Hứa Văn Thành không ngừng cười lạnh. Keng keng keng. Ba tiếng lục lạc thanh thúy vang lên. "Huyết chủng.” Mấy viên hạt giống có màu đỏ như máu được ném lên đỉnh đầu Thái Thánh Cung.