Chương 45

Lộ Nhân Tân
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ngày hè nóng nực mà ở trong chăn kín, cả người đầy mồ hôi thì như là hành hạ. Quý Trạch An biết cảm giác này nhưng cậu càng hiểu đổ mồ hôi xong thì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Chính vì thế mà cậu ngồi canh bên cạnh Du Dịch, cứ nhìn thấy cánh tay hoặc chân của anh lộ ra khỏi chăn thì sẽ cưỡng chế cho vào lại. Động tác này lặp đi lặp lại rất nhiều lần, không ngờ Du tiên sinh ngủ rất không yên. Quý Trạch An không biết chén trà nhỏ cậu để lại ngoài phòng khách đang đau xót. (;`Д`) Vì sao không dùng em đựng nước cho nam thần hoặc là nước trái cây. Em là ngự dụng bài của nam thần mà. An An, anh đừng cướp đi phúc lợi của em!!! Quý Trạch An thấy Du Dịch ngủ đổ mồ hôi toàn thân, đứng dậy vào buồng vệ sinh lấy một chậu nước nóng cùng hai cái khăn lông mới quay lại. Tay cậu luồn vào thân nhiệt trong chăn, sờ lên khe hở giữa lưng anh cùng ga trải giường. Lúc chắc chắn ga trải giường không ẩm cậu mới thở phào. Cậu có chút không nỡ đánh thức Du Dịch nhưng bây giờ đã đến giờ cơm. Du Dịch bỏ bữa sáng và cơm trưa, vừa đổ mồ hôi, lại còn đang lúc yếu. Anh cần bổ sung dinh dưỡng và nước. Không chỉ thế, ngủ khi người toàn mồ hôi cũng khó chịu. Quý Trạch An cuối cùng vẫn gọi Du Dịch, thấy anh dậy với bộ dạng không có tinh thần thì đau lòng muốn chết. Chỉ là cậu vẫn kiên quyết đỡ anh ngồi dậy. Cậu phải giúp anh lau người, thay quần áo khác và cũng muốn dỗ anh ăn chút gì đó. Không bổ sung năng lượng sẽ chỉ làm Du Dịch càng ngày càng suy yếu, như thế sẽ lâu khỏe. Anh khó chịu thêm một ngày thì Quý Trạch An cũng sẽ khó chịu một ngày. “Trước hết uống nước nhuận họng đã. Uống nhiều một chút cũng không sao. Cổ họng khó chịu thì đừng nói.” Tay Quý Trạch An vẫn giữ sau lưng Du Dịch, một tay cầm cốc nước ấm đưa đến cạnh môi anh. Cậu sợ bây giờ anh giữ nguyên tư thế này sẽ mệt nên vẫn giúp anh cầm chén nước, nhìn hầu kết anh động đến tận khi chén nước thấy đáy. Du Dịch thấy cái chén rỗng, môi dời đi, quay đầu nhìn Quý Trạch An. Lông mi anh không chớp một cái nào, dáng vẻ cực kỳ chăm chú. “Anh muốn nữa à?” Du Dịch lắc đầu “Anh muốn tắm.” Giọng nói khàn khàn không còn dịu dàng êm tai như bình thường nữa. Quý Trạch An nhìn Du Dịch, hiểu rõ chứng khiết phích của anh lại tái phát nhưng cậu không ủng hộ anh tắm bây giờ. Nước để lau người và khăn mặt đã chuẩn bị xong từ lâu, áo ngủ sạch cũng lấy ra rồi. Cậu không mong người này vào phòng tắm một hai tiếng đồng hồ để cho bản thân bệnh càng thêm bệnh. “Không được.” Quý Trạch An quyết đoán từ chối. Du Dịch nhìn dáng vẻ kiên quyết của cậu thì sững sờ một chút, sau đó rất đau lòng cúi đầu, nói giọng buồn buồn: “Em không thương anh…” Quý Trạch An vừa nghe, sắp bị Du tiên sinh đang bệnh làm cho tức đến mức cười. Người này không biết nhiệt độ cơ thể đang rất cao, đốt sạch khiến chỉ số thông minh của anh giảm xuống! Thế nhưng cậu biết rõ… tuy nghĩ cố gắng chiều theo ý của Du Dịch nhưng chuyện làm hại đến thân thể của anh thì cậu chắc chắn sẽ không gật đầu đồng ý. Còn chuyện bây giờ Du tiên sinh oán trách, chờ khi anh tỉnh hơn thì sẽ biết cậu có thương anh không! Du Dịch không vui cúi đầu. Nhưng anh không đợi được người kia thỏa hiệp, chỉ thấy một đôi tay trắng nõn xuất hiện trước ngực anh, bắt đầu cởi cúc áo. “Không được, em còn nhỏ.” Trong chớp mắt Du Dịch thấy đôi bàn tay kia thì tai ửng đỏ. Nhưng bởi vì đang sốt nên sẽ không khiến người khác chú ý. Quý Trạch An rất muốn đánh tỉnh người này, anh đang nghĩ đi đâu. Quý Trạch An muốn cười nhưng cố nhịn. Cậu vỗ anh ý bảo nghiêm chỉnh rồi tiếp tục cởi cúc. Sau khi cởi áo xong thì chuẩn bị cởi quần của anh. Chỉ là khi bàn tay cậu vừa đặt lên vùng hông bụng của anh thì một bàn tay nhiệt độ cao để lên trên. Quý Trạch An ngẩng đầu nhìn gò má ửng đỏ của anh. “Không được. Em còn chưa mười tám tuổi!” Bây giờ dáng vẻ của Du Dịch nhìn qua cực kỳ e thẹn, trong ánh mắt có chút chờ mong, nhưng miệng thì lại từ chối. Quý Trạch An không biết người đàn ông này đã bí mật nghĩ chỉ cần cậu đủ mười tám tuổi là có thể làm một chút chuyện gì đó. Khi bệnh anh lại không che giấu những ý nghĩ đấy. Anh còn tưởng rằng cậu chỉ biết hôn nhẹ môi, nắm tay cùng ôm thôi. Quý Trạch An trong mắt đầy ý cười, khóe môi không nhịn được nhếch lên. Cậu buông tay xuống, gỡ tay đang gây rối của anh ra rồi nhân lúc anh không để ý thì nhanh chóng lột quần đầy mồ hôi của anh. “Em, em…” Du Dịch em hơn nửa ngày, thế mà nhắm hai mắt lại. Thật không giống Du tiên sinh thường ngày mà cậu biết. Khi ốm một chút khí chất trưởng thành cũng không có. Nếu bây giờ có người nói với cậu người này vừa tầm hai mươi thì chắc chắn cậu gật đầu tin. Im lặng nhìn Du tiên sinh nhắm mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười một lúc. Quý Trạch An duỗi móng vuốt sói của mình về phía quần lót còn sót lại sau cùng. Tầm mắt của cậu tại nơi nào đó dừng một chút rồi cũng rất nhanh dời đi. Trong nháy mắt ngẩng đầu Quý Trạch An thấy lông mi Du Dịch rung nhẹ, tưởng như là… Khuê nữ mới lớn đang đợi được lâm hạnh! Nhân lúc Du Dịch đang xấu hổ nhắm hai mắt, Quý Trạch An nhúng khăn mặt vào chậu nước nóng lúc trước giờ đã thành nước ấm vừa phải sau đó vắt kiệt. Trước hết lau lau mặt người này rồi cẩn thận tỉ mỉ giúp anh lau người. Lúc Quý Trạch An lau tấm lưng rộng của Du Dịch cũng là lúc Du Dịch ở đằng trước mở mắt, ánh mắt mất mát không che giấu chút nào. Anh buồn bực nói: “Anh muốn tắm.” Giọng nói nhỏ đầy tủi thân đổi lấy tiếng cười của Quý Trạch An, cậu cuối cùng vẫn không nhịn được. “Ngoan, chờ anh khỏe thì trước buổi trưa một ngày tắm ba lần em cũng không quản.” Quý Trạch An nhúng lại khăn vào chậu nước, vắt rồi tiếp tục giúp anh lau người “Hôm nay, không được.” “Em không thương anh…” Giọng Du tiên sinh cực kỳ nhỏ nhưng Quý Trạch An vẫn nghe rõ. Bấy giờ Quý Trạch An đang lau đến trước người anh, cậu vừa lau vừa cười hỏi: “Sao em lại không thương anh?” Lúc này Du tiên sinh không muốn nói. Anh bắt đầu giận Quý Trạch An. Du Dịch không lên tiếng, động tác của Quý Trạch An nhanh hơn. Cậu lau toàn thân anh một chỗ cũng không sót. Động tác mỗi lần một nhanh, đổi vài chậu nước nóng, lau người anh ba lần. Sau đó nhấc tứ chi của Du tiên sinh giúp anh thay quần áo ngủ sạch sẽ rồi lại từ sau lưng ôm anh cố gắng dời anh lùi về sau để anh thoải mái tựa vào đầu giường, đắp chăn lại cho anh. Làm xong cậu mới đứng dậy cầm khăn mặt và nước nóng đi đổ. Du Dịch ở trên giường ngẩn người một lúc, men theo mùi cam nhàn nhạt mà dời ánh mắt đến cốc nước cam trên tủ đầu giường. Ánh mắt anh lóe lên, muốn nâng tay lấy uống nhưng thính tai nghe được tiếng bước chân Quý Trạch An đang đi đến nên thu tay về rất nhanh. Anh rũ mắt nhìn ga giường, làm như chuyện gì cũng không xảy ra. Quý Trạch An vốn là không biết động tác lén lút của anh nhưng cốc thủy tinh chứa nước cam đã tiết lộ thay anh. Bàn tay chủ nhân còn chưa mò đến em đã trở về rồi. Vì sao chứ. Vì sao ∑(っ°Д°