Chương 50
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau một ngày tập quân sự, Quý Trạch An cảm thấy đã hưởng thụ đủ lò hấp tự nhiên rồi, cũng không biết tắm mình dưới mặt trời đã ra được bao nhiêu mồ hôi nữa. Sau khi hoạt động tập thể vừa kết thúc Quý Trạch An đã cùng Diệp Đồng dùng tốc độ nhanh nhất trở lại phòng ngủ. Lúc này Liễu Nguyên và Cảnh Hưng Tư vẫn chưa về, Quý Trạch An và Diệp Đồng thương lượng xong thì cầm quần áo đi vào phòng tắm.
(xx) Tui cả người đều hôi hôi, hổng có vui.
Quần áo trên dưới của cậu đều tuyên bố rằng mình không vui. Quý Trạch An áy náy cười với bọn nó, cởi bọn nó ra rồi thả vào chậu đã pha sẵn nước với bột giặt để ngâm. Cậu định tắm xong thì mới bê chậu quần áo ra ngoài giặt quần áo, trong phòng ngủ chỉ có một buồng vệ sinh để mọi người tắm. Tất nhiên là trường học cũng có nhà tắm chung nhưng Quý Trạch An không có thói quen đến những chỗ như thế. Cậu thích người đồng tính, đến nhà tắm chung cứ như là chiếm tiện nghi của người khác vậy. Hơn nữa Du tiên sinh nhà cậu mà biết thì thể nào cũng tức giận.
Diệp Đồng cũng giống với Quý Trạch An, cậu ta có thói quen tắm rửa ở trong phòng chứ không phải ở nhà tắm chung cùng với mọi người. Cho nên trong lúc Quý Trạch An tắm, cậu ta mở máy tính ra làm những chuyện khác. Bốn người phòng 402 cũng chính là bốn người Quý Trạch An đều không thích đi nhà tắm chung. Mỗi ngày bốn người đều phân chia trình tự tắm, chưa bao giờ vì việc này mà có mâu thuẫn nào.
Liễu Nguyên và Cảnh Hưng Tư gặp nhau ở cổng ký túc xá nên cùng nhau về phòng. Khi nghe thấy tiếng nước và thấy bóng lưng Diệp Đồng ngồi gõ máy tính thì hai người đều hiểu Quý Trạch An chắc chắn đang tắm. Hai người nghỉ ngơi một lúc, tự giác là tắm sau Diệp Đồng, dù sao việc tắm giặt cũng không nhanh như thế được.
“Kem ơi, anh đến đây!” Cảnh Hưng Tư ngồi một lúc thấy hơi chán chán thì nhớ đến một tủ đầy kem. Cậu ta cũng không khách sáo, biết Quý Trạch An không phải giả bộ tự nhiên. Vì thế mà vui sướng chạy về phía tủ lạnh, cầm hộp kem vị vani mà mình yêu thích nhất.
(¬¬) Người này đúng là kem khống. Mỗi ngày người sờ tôi nhiều nhất chính là cậu ta. Thế mà chẳng bao giờ thấy cậu ta spa cho tui.
Cảnh Hưng Tư không nhìn thấy tủ lạnh thổ tào, bấy giờ đã nhanh chóng mở nắp hộp kem vứt vào thùng rác, cầm muỗng nhỏ múc một miếng lớn cho vào miệng, trong chớp mắt hạnh phúc đến mức híp cả mắt lại.
Đây chính là mùi vị của hạnh phúc! (/≥▽≤/)
Cảnh Hưng Tư không cần lên tiếng thì mọi người cũng biết cậu ta đã sa vào cảm xúc với kem rồi…
Quý Trạch An không giống với Du Dịch thường tắm mất cả tiếng đồng hồ nhưng vẫn bị anh ảnh hưởng, không mất nửa tiếng thì không đi ra. Trước đây đều là tắm nhanh giặt nhanh tiết kiệm điện nước, bây giờ thì còn hưởng thụ cảm giác từ từ xóa đi cảm giác mệt nhọc. Thực ra đây là một sự thay đổi trong vô thức. Lúc ở nhà sẽ không tồn tại vấn đề xếp hàng nên Quý Trạch An cũng không chú ý đến. Bây giờ có người chờ thì cậu mới nhận ra mình đã thay đổi những thói quen nhỏ.
Nhớ tới những điều này lại khiến Quý Trạch An cực kỳ nhớ Du Dịch.
Trên đầu Quý Trạch An có một cái khăn lông khô, một tay cầm quần áo đang ngâm trong chậu, một tay cầm túi đựng quần áo từ trong nhà vệ sinh đi ra rồi nói: “Tiểu Tứ, tớ dùng xong rồi. Đến lượt cậu, nhanh đi đi.”
Diệp Đồng nghe thấy Quý Trạch An nói, không tiếng động gật đầu với cậu rồi cầm đồ đã được chuẩn bị sẵn rồi bước vào phòng tắm…
Quý Trạch An nhanh chóng giặt quần áo, phơi xong, dùng khăn lông lau đầu đến khi sắp khô, đang cầm điện thoại chui lên giường gọi điện cho Du Dịch. Thực ra cậu giống ba người kia, đều mang máy tính đến. Tuy bây giờ không có mạng nhưng trong máy tính của cậu cài không ít trò chơi và phim, để cậu giải trí trong lúc nghỉ ngơi cho đỡ chán.
Nhưng tập quân sự xong thì mệt gần chết, Quý Trạch An chẳng có tâm trạng nghịch mấy thứ đó. Vì vậy máy tính với vẻ mặt “(*Д`*) Đừng lạnh nhạt với tui thế chứ” bị Quý Trạch An vô tình để sang một bên. Cậu tựa vào đầu giường, nhấn phím tắt điện thoại, Du Dịch nhận điện rất nhanh.
“A Dịch, là em.” Quý Trạch An mở miệng trước.
Du Dịch cầm điện thoại di động đi đến cửa sổ sát đất, nhìn thành phố rực rỡ sắc màu, những ngọn đèn nhấp nháy, trong lòng chẳng có cảm xúc gì. Phong cảnh của những thành phố này chỉ có một mình anh xem, khiến anh thực sự không vui, không có cảm giác hạnh phúc của sự chia sẻ, cũng không có cảm giác thoải mái như khi có người làm bạn. Anh đứng trước cửa sổ tựa như một bức tượng.
Anh biết cuộc điện thoại này của cậu đã khiến tảng băng trong lòng anh tan không ít…
“Ừ.” Du Dịch đáp.
“A Dịch, em mới xong ngày tập quân sự thứ nhất. Còn mệt hơn em tưởng.” Quý Trạch An cầm điện thoại, nằm nghiêng mặt vào hướng tường, đầu nằm lên gối nói chậm rãi, trên mặt mang chút ý cười cùng với đùa giỡn “Em nhớ anh, anh có nhớ em không?”
Quý Trạch An biết Du Dịch sẽ không nói lời tâm tình, thế nhưng nổi lên chút tính xấu, còn nghĩ “bắt” anh nói ra. Đối với Quý Trạch An, nói một câu đơn giản “Em nhớ anh” rất dễ nhưng để núi băng Du Dịch làm thì cực kỳ khó.
Nhưng gần đây Du tiên sinh học được không ít lãng mạn, cũng biết mặt dày với người yêu thế nào. Chợt nghe trong điện thoại truyền ra tiếng cười khẽ và sau đó là âm thanh của anh “Anh rất nhớ em.”
Anh rất nhớ những ngày Quý Trạch An ở bên, đặc biệt là thời gian đi công tác ở bên ngoài. Trong lòng sẽ có cảm giác sốt ruột khó yên, thường thường sẽ vô ý nhớ đến cậu, nghĩ cậu đang làm gì, đang ở một mình hay với những người khác. Du Dịch ghét những điều không biết, những chi tiết nhỏ. Mặc dù anh dùng huyền học* để tính thì cũng không thể biết những thứ đó rõ rõ ràng ràng được.
(*Huyền học: trào lưu triết học duy tâm do Hà Yên, Vương Bật thời Ngụy Tấn sáng lập.)
“Em cũng thế.” Quý Trạch An nhìn tường trắng, vui vẻ đến mắt cong thành hai vầng trăng lưỡi liềm, khóe miệng nhếch lên đến mức muốn đè xuống cũng không được.
Rõ ràng hai người mới một ngày đêm không gặp nhưng Quý Trạch An có cảm giác như là đã rất lâu rồi…
Có thể nói đây là cảm giác nhớ nhung.
***
Nội dung tập quân sự của ngày thứ hai cũng không thay đổi nhiều, vẫn là xếp đội hình và huấn luyện động tác, ngoài ra còn có chạy bộ, tư thế đứng các kiểu. Tất cả đều cần thể lực, Quý Trạch An ngạc nhiên rằng dưới tình huống như thế này mà mình cũng không ngất. Thể chất không choáng khiến cậu muốn lười biếng cũng không có cơ hội.
Không giống như ngày đầu tiên, Quý Trạch An đã trải qua huấn luyện một ngày nên sáng sớm hôm nay tỉnh dậy cảm thấy toàn thân đều đau nhức, người cứ như rời thành từng khúc một. Lúc sớm cậu đã cầm thuốc mỡ Du Dịch chuẩn bị sẵn bôi một lần, cũng không quên chia sẻ với các bạn cùng phòng đáng yêu. Tuy rằng cảm giác khá hơn nhưng cũng không phải thần dược thuốc đến bệnh trừ.
(o^^o) Anh zai mặt trời thật là đẹp giai, trên mặt em không chịu được mà nổi bong bóng~
Quý Trạch An nhìn hàng chữ cực lớn trên sân điền kinh, cứ như trò đùa dai của học sinh vậy, cảm giác có chút vô lực. Đường chạy sơn màu đỏ khiến bọn họ nhìn càng thấy nóng. Đặc biệt lúc nghỉ tại chỗ ngồi khoanh chân, cảm giác trên mông như bị đốt vậy, cứ như ngồi lên chảo sắt bị nung đỏ.
Giáo viên hướng dẫn cũng đến cùng bọn họ huấn luyện, thế nhưng chỉ đứng ở một bên nhìn. Dưới ánh mặt trời như này thì chỉ nhìn thôi cũng đổ mồ hôi cả người. Giáo viên hướng dẫn của lớp Quý Trạch An đã sớm biết thời gian nghỉ ngơi mà các giáo quan quyết định, bấy giờ đang mang theo mấy người xách nước khoáng đến rồi, tiền thì đã nộp cùng với tiền học phí rồi.
Nữ sinh trong lớp thì còn được, đều tự mình mang theo nước nhưng nước trong chai cũng nhanh hết, được vài người thôi đã thấy đáy. Mà nam sinh mang nước thì chẳng có mấy người. Tất cả mọi người đều nhớ thương canteen trong trường, lúc giải tán mọi người đều không hẹn mà cùng đi đến phương hướng đó, mua nước giải khát ướp lạnh. Bây giờ giáo viên mang theo nhiêu nước đến mọi người cũng tiết kiệm được vài bước chân.
“Các em, uống nước nghỉ ngơi một chút, đừng để bị cảm nắng. Ai không thoải mái phải báo lại đúng lúc, đừng cố chịu đựng.” Giáo viên hiểu rõ con nít bây giờ đều được chiều, phần lớn đều là con một, được nuông chiều hết mực, chỉ sợ là không chịu được khổ nên cũng không quá nghiêm khắc. Điều hắn muốn thấy là trong khoảng thời gian tập quân sự này lớp đoàn kết, quan hệ giữa mọi người cũng khăng khít hơn. Còn về phần quân diễn có tốt không thì cũng không phải là điều hắn để tâm nhất.
~( ̄▽ ̄)~* Người người đều thích em, đặc biệt trong mùa hè. Đến uống một hớp nào.
Quý Trạch An nhận chai nước khoáng, nhìn cái chai cười cười rồi mới mở nắp, không nhanh không chậm uống từng hớp nhỏ.
“Tam ca, cậu có sao không?” Diệp Đồng thấy Quý Trạch An cả người toàn mồ hôi thì có chút lo lắng nên hỏi. Qua lúc chạy bộ tập thể ngày hôm qua cậu ta đã nhận ra thể lực Quý Trạch An có thể nói là giống mình, nhưng suốt quá trình đều không bỏ cuộc, hơn nữa cũng không hô mệt. Diệp Đồng mắt nhìn ghi vào trong tâm, thực sự phục cậu. Nếu cậu ta không có tính ít nói thì đã than vãn từ sớm rồi.
Thực tế, Quý Trạch An đã phát hiện ngoài mặt Diệp Đồng bình tĩnh nhưng trên mặt thì đầy các chữ không vui rồi. Chẳng qua những chữ này rất nhanh thì dừng lại, có lẽ Diệp Đồng chỉ yên lặng oán giận trong lòng để hạ hỏa thôi, đến lúc phải tiếp tục thực hiện thì cậu ta cũng không chịu thua.
“An An, hóa ra tin đồn kia là thật. Không ngờ cậu thực sự vào Cảnh ảnh.” Nghiêm Cẩm từ sớm đã phát hiện Quý Trạch An nhưng trước đó vẫn không có cơ hội chào hỏi. Bây giờ hai ban đồng thời nghỉ ngơi thì hắn ta mới tiếp cận. Còn chuyện đã từng phát sinh tình huống mất mặt, Nghiêm Cẩm đã vứt ở góc phòng. Hắn ta phát hiện bối cảnh của Quý Trạch An không bình thường, hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn ta, là người đáng kết giao, đối tượng để lợi dụng.
Quý Trạch An đến học Cảnh ảnh đã biết sẽ gặp lại Nghiêm Cẩm. Tuy trước mặt mọi người cậu không lập tức đổi sắc mặt nhưng khuôn mặt tươi cười thì cũng đã thu lại.
“An An, tớ nghĩ chúng ta có chút hiểu lầm.” Nghiêm Cẩm cũng không sợ Quý Trạch An làm mặt lạnh, ngược lại càng nhiệt tình hơn. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông tha một chỗ dựa có thể dùng. Hắn ta muốn leo lên vững vàng từng bước một, nếu có thể lợi dụng thì hắn ta sẽ dùng hết sức mình để lợi dụng đến cùng.
“Nghiêm Cẩm, tôi nhắc lại lần nữa. Chúng ta cũng không quen thân như thế, mong cậu gọi tên đầy đủ của tôi. Hành vi bây giờ của cậu khiến tôi thấy bị quấy nhiễu.” Lần đầu tiên Quý Trạch An biết Nghiêm Cẩm để đạt được mục đích mà mặt có thể dày như thế, vẫn tái phạm như chuyện tát vào mặt lần trước, làm như quen thân nhau lắm.
“An…”
“Gọi tôi là Quý Trạch An.”
“Được rồi, nếu cậu cứ khăng khăng như thế…” Giọng điệu của Nghiêm Cẩm cứ như thể Quý Trạch An bốc đồng, cáu kỉnh “Tớ làm sao biết được cậu học ở Cảnh ảnh? Rõ ràng được 748 điểm, có thể lựa chọn rất nhiều mà!”
Thật ra Diệp Đồng không bị bề ngoài của Nghiêm Cẩm đánh lừa, trực giác của cậu ta cực kỳ chuẩn. Cậu ta có thể dựa vào trực giác để phán đoán người nào đáng kết bạn, cái gì nên tránh như độc xà. Ấn tượng đầu tiên của Diệp Đồng về Nghiêm Cẩm rất không tốt, rõ ràng hắn ta đang cười, nhìn qua rất dịu dàng, vẻ ngoài cũng không tồi nhưng cậu ta cảm thấy người này không có ý tốt. Cậu ta biết người này là hướng đến Quý Trạch An mà tới cho nên rất lo lắng.
Thực ra bây giờ Diệp Đồng đang rất xoắn xuýt làm thế nào để nhúng tay vào chuyện này…
o( ̄ヘ ̄*o) Giúp Tam ca đuổi người này thế nào giờ… Giúp sao đây…
Diệp Đồng suy nghĩ một chút nhưng thực sự không nghĩ ra biện pháp nào tốt, chỉ đành dùng lời nói dối vụng về “Tam ca, tớ muốn đi vệ sinh. Cậu có thể đi cùng tớ không.”
Quý Trạch An luôn luôn chăm sóc cậu ta, Diệp Đồng biết cậu sẽ đồng ý. Cậu ta cũng phát hiện Quý Trạch An rất không kiên nhẫn với Nghiêm Cẩm.
“Được, chúng ta đi báo với giáo quan, tránh lúc quay lại đã xếp hàng rồi.” Quý Trạch An gật đầu, cũng không nói gì với Nghiêm Cẩm, coi như không thấy hắn ta, trực tiếp đi về hướng giáo quan xin nghỉ một chút cho mình và Diệp Đồng. Diệp Đồng nhìn thoáng qua bộ mặt hơi cứng đờ sau đó ngoan ngoãn đi theo Quý Trạch An, trong lòng thì suy nghĩ cách tốt hơn để giải quyết Nghiêm Cẩm.
Quý Trạch An không biết, biết thì sẽ cảm động, cũng sẽ nói cho Diệp Đồng biết không cần cậu ta hỗ trợ mà cậu sẽ tự mình giải quyết, chỉ là không phải bây giờ.
Đứng chưa đủ cao, ngã xuống làm sao mà đau được?
Cậu sẽ đợi đến khi Nghiêm Cẩm bò lên được độ cao nhất định mới đẩy hắn ta xuống. Độ cao đó cũng không cần phải rất cao, cũng không thể quá thấp, chỉ cần vừa lúc có thể khiến hắn ta “tan xương nát thịt” là được rồi.
(⊙□⊙) Đừng nhìn em nghiêm túc thế, em sẽ xấu hổ.
Quý Trạch An cũng không phải thực sự muốn đi vệ sinh cho nên đi cùng Diệp Đồng rồi đứng ngoài cửa chờ, trong lòng thì nghĩ kế sách, kết quả lại bị cửa của WC hiểu lầm là nhìn chằm chằm nó.
Thấy Quý Trạch An không dời mắt chút nào, cửa nhà vệ sinh càng tủi thân…
Em cũng không muốn thúi thúi đâu (>﹏<.) Đừng nhìn chằm chằm em nữa mà.
***
Có sự việc của Nghiêm Cẩm lúc ban ngày, kết quả toàn bộ lớp đều biết Quý Trạch An không tham gia thi, là thủ khoa khối tự nhiên Giang thành mà trường đặc biệt tuyển vào. Vinh dự này rơi trên người Quý Trạch An học trường nghệ thuật dường như cũng không quá thích hợp, ánh mắt mọi người nhìn Quý Trạch An cũng không nhịn được có chút mập mờ. Quý Trạch An ngày thường nhìn nhã nhặn, dễ ở chung đến ngày quân huấn thứ ba thành công trở thành một trong những quái thai nổi tiếng trong khoa.
Quái thai thủ khoa khối tự nhiên lại không học Cảnh Đại, Thanh Cảnh mà lại dấn thân vào Cảnh Ảnh!
Đây là đánh giá của người khác với Quý Trạch An, những lời này thậm chí còn lưu truyền trong toàn khóa, những sinh viên khóa trên…
“Lão tam! Chuyện quan trọng như thế mà cậu tuyệt nhiên không nói cho tớ biết trước! Cảm giác mọi người đều biết rồi chúng tớ mới biết không vui chút nào! Rõ ràng tớ có thể là người đầu tiên show off bạn cùng phòng của tớ là thủ khoa!!!” Trọng điểm của Liễu Nguyên không giống những người khác, điều cậu ta để ý là bỏ lỡ một cơ hội show off.
Cũng không trách Liễu Nguyên, văn hóa của cậu ta thực sự rối tinh rối mù, chỉ vừa đạt đủ vào, chẳng qua bên chuyên ngành thì nhảy vọt so với mọi người. Cậu ta học lệch, lệch nghiêm trọng cho nên cậu ta rất mong ước thành tích văn hóa có thể như học bá đạt max điểm. Thủ khoa trong mắt cậu ta chính là sáng lấp lánh đóa! Cậu ta muốn quỳ lạy người thật rất lâu rồi.
o(*≧▽≦)ツ Lão tam, mau tới để tui ôm đùi nào. Tui sẵn lòng làm vật trang sức trên chân của cậu!
Phản ứng đầu tiên khi Quý Trạch An thấy chữ trên mặt Liễu Nguyên là Du tiên sinh chắc chắn sẽ không đồng ý…