Ông ta tự nhiên nhận được điện thoại, chạy đến nơi thì gặp Trần Tử Huyên và Nguyễn Chi Vũ đều đang ở đây, làm ông ta trở nên căng thẳng hơn.
Trần Tử Huyên không nhìn Nguyễn Chi Vũ nữa mà nhìn sang phía của Mạc Cao, bình tĩnh nói: “Mau vào đi, Tiểu Trụ Tử … Cậu ta không khỏe cho lắm.” Nói xong, cô vội vàng tránh đường cho Mạc Cao đi vào.
Mạc Cao và Nguyễn Chi Vũ cùng vào cửa, nhìn cô một cách kỳ lạ. Mà giờ chuyện này cũng không quan trọng lắm, hai người họ lập tức vào trong nhà kiểm tra xem có chuyện gì đã xảy ra.
Hiện lên trước mắt họ là một mớ hỗn độn đang được dọn dẹp dở, ông ta thốt lên: “Ôi, sao mà lung tung hết cả lên thế này, là ai đã làm ra chuyện này?”
Trần Tử Huyên quay đầu lại, vội vàng mắng ông ta một tiếng: “Chú đừng quan tâm nó nữa, Tiểu Trụ Tử đang ở trong phòng ngủ.”
Mạc Cao có vẻ lúng túng, lập tức chạy nhanh vào phòng ngủ.
Nguyễn Chi Vũ lại có nhiều thứ để đoán hơn và anh cũng muốn bước vào xem thử. Trần Tử Huyên ngăn cản trước mặt anh rồi đưa ra một cái lý do vô cùng vớ vẩn: “Đường Duật không thích người khác đi vào phòng của mình.”
Nguyễn Chi Vũ đứng đối mặt với cô. Đôi mắt của anh rất sâu lại sắc bén, khiến Trần Tử Huyên cảm thấy có chút chột dạ mà không dám nhìn thẳng vào anh.
Nhưng cô vẫn còn nhớ câu nói “Không được để cho người khác biết” của Đường Duật. Dù sao đây cũng là bí mật ngầm giữa cô và Đường Duật. Cô phải giữ đúng lời hứa của mình.
Nguyễn Chi Vũ không tức giận nhưng ánh mắt nhìn về phía cô rất phức tạp.
Hai người cứ đứng giằng co như vậy, Trần Tử Huyên đứng sát vào cánh cửa đang khép hờ để ngăn cản tầm mắt của anh, nhưng không cần vào anh cũng có thể nhìn thấy được một đống hỗn độn trong phòng.
Đêm yên tĩnh, gió đêm lướt nhẹ qua mái tóc dài của Trần Tử Huyên.
Cô và anh cứ nhìn thẳng về phía trước, chẳng nói câu gì với nhau, cô đành phải cúi đầu nhìn xuống.