Chương 58 Dù sao không thể ở đây mãi "

Mộng Linh
Nguồn: metruyenhot.me
"Thiếu gia , cậu mơ thấy ác mộng sao ?" " Phải ... Tôi mơ thấy cô ấy sinh rất đau đơn còn mất rất nhiều máu " Ông ta cũng tính được mang thai chắc cũng đến lúc sinh rồi . " Thiếu gia đừng lo lắng . Thiếu phu nhân nhất định sẽ vượt qua vì cô ấy là một người rất lương thiện" Dương Lục Phong nghe thấy ba chữ " thiếu phu nhân" liền tự cười chính mình. Không phải hắn hiểu lầm cô có lẽ bây giờ hai người đã kết hôn rồi đi . Quản gia Lệ đi đến đưa cháo cho hắn an ủi " Thiếu gia cậu ăn chút cháo đi . Có sức tìm được thiếu phu nhân mới giữ cô ấy lại" " Ông nói xem cô ấy có hận tôi không ?" " Cô ấy yêu thiếu gia như vậy nhất định sẽ không hận cậu" Ba năm sau . Trần Nguyệt Nhi làm chủ của một shop thời trang có hơn 5 chi nhánh tại Canada . Một phần cũng nhờ Lâm Việt giúp đỡ cô rất nhiều , Lâm Nhất Tuấn cũng đã tròn ba tuổi một cậu bé thông minh và rất đáng yêu, đường nét tuấn tú ngay từ nhỏ . Cô đang làm việc tính toán sổ sách trong phòng , cậu bé chạy vào khoe đồ chơi với cô "Mę oi , mę ơi" Trần Nguyệt Nhi bế Lâm Nhất Tuấn ngồi lên đùi mình cưng chiều hỏi : " Sao thế con ?" Cậu bé đưa chiếc máy bay vừa được mua cho cô xem háo hức nói: " Mẹ xme chiếc máy bay Lâm papa mới mua cho con có đẹp không ?" Cô nhéo má phúng phính của cậu bé giả vờ trách cứ " Con lại đòi ba mua nữa à ? Trong tuần này đã mua hơn 3 bộ đồ chơi rồi . Không được mua nữa nhé rất phí". Lâm Việt từ bên ngoài đi vào nghe vậy lên tiếng bênh " Không phí , Nhất Tuấn thích mà đúng không ?" " Dạ đúng rồi. Lâm papa là nhất " " Hazzz không cãi được với hai người " Cả ba người sống chung một nhà nhưng cô và con mình ngủ chung một phòng , Lâm Việt ngủ riêng một phòng . Ba năm trôi qua cô cũng hiểu được ý của Lâm Việt nhưng mọi thứ anh làm đều vì cô và cậu bé . Trần Nguyệt Nhi rất cảm động cũng nghĩ đến việc sẽ một lần nữa mở lòng chấp nhận anh . Reng reng reng tiếng chuông điện thoại cô vang lên . Là mẹ cô gọi , Lâm Việt thấy vậy bế Lâm Nhất Tuấn ra ngoài cho cô không gian riêng "Da me" " Nguyệt Nhi ba con bệnh rồi về thăm ông ấy đi" Cô bất ngờ lo lắng hỏi " Có nặng không mẹ ? Ba không phải bình thường rất khỏe sao ?" " Hazzz ba con nói muốn gặp con và cháu trai của mình . Nhớ mãi nên sinh ra bệnh" Trần Nguyệt Nhi cũng hết cách từ khi sinh con cô chưa về thăm cha mẹ lần nào. " Dạ , con sẽ cố gắng sắp xếp" " Khoan con nhớ gọi cậu gì đó về chung" " Ý mẹ là Lâm Việt sao ?" " Chứ còn ai dù sao cũng là ba của cháu mẹ" "Vâng con biết rồi" " Ừm nhớ về đấy mẹ tắt đây" Tắt máy cô đi ra ngoài thấy Lâm Việt đang cho cậu bé ăn trái cây . Thấy cô ra ngoài anh liền hỏi " Sao vậy ?" " Mẹ bảo ba bệnh nên kêu về đi thăm còn nói phải dẫn cả anh và Nhất Tuấn về" Lâm Việt mỉm cười vậy là mẹ cô chấp nhận anh rồi ? " Vậy thì chúng ta về thôi . Dù sao không thể ở đây mãi " Trần Nguyệt Nhi khó xử nhìn anh , liệu sẽ gặp lại hắn không ? Cô quyết định nói lời chắc chắn từ phía mình . Lâm Việt là một người tốt cô nợ anh quá nhiều . Còn Dương Lục Phong ! cô không thể quên nhưng cả hai không quay lại được nữa . Dù sao thì cuộc sống bây giờ đối với cô cũng rất hạnh phúc . " Lâm Việt , trở về chúng ta đăng ký kết hôn đi" Cạch , con dao anh đang cắt trái cây rơi xuống bàn đứng lên đi về phía cô ôm vào lòng . Ánh mắt không khỏi xúc động nói: " Nguyệt Nhi , em thật sự chấp nhận anh rồi sao ?"