Chương 66 " Cha làm mẹ khóc sao ?"

Mộng Linh
Nguồn: metruyenhot.me
" Ai là ông chú xấu xa ?" Dương Nhất Tuấn đứng hình vừa rồi do cậu lỡ miệng ai dè hắn nghe được . Cậu cười cười nói “ Cha nghe lầm rồi” - Cô nghe cậu gọi hắn là cha nhíu mày thắc mắc không lẽ hai người này tiến triển nhanh vậy sao ? Hắn làm cách nào hay vậy . Thấy cô có vẻ tò mò Dương Lục Phong đi đến giải thích “ Con gọi anh là cha thì đúng rồi còn có cả họ thì phải đổi” * Không được” Cô đặt cậu xuống đất cười dặn dò 20 " Chơi với anh chị nha . Mẹ nói chuyện với cha con một chút sẽ quay lại" "Dạ mę" Cô nhìn hắn ra hiệu đi vào phòng nói chuyện riêng . Dương Lục Phong đứng chờ cô mở lời trước " Nó nhất định phải mang họ Lâm" "Tại sao ? Nó là con anh" Trần Nguyệt Nhi nhìn hắn nghĩ đến khoảng thời gian trước lúc cô mới mang thai . Ánh mắt đượm buồn cố kìm giọt nước mắt đang đọng trên mi dưới "Anh không nhớ gì sao ? Khi anh biết em mang thai thì anh đã nói gì ? Kêu nó là nghiệt chủng cho em ba ngày để phá . Vì bảo vệ con phải trốn đi nơi xa , lúc sinh , duôi dưỡng, chăm sóc chỉ có Lâm Việt làm trách nhiệm một người cha . Đương nhiên Nhất Tuấn phải mang họ Lâm" Hắn thấy được nỗi uất ức trong lòng cô bấy lâu nay , trong lòng hắn cũng đau chứ lúc đó do hắn ngu muội không tin lời cô là do hắn sai "Anh xin lỗi , Từ giờ anh sẽ bù đắp cho em và con đem đến cho con một gia đình trọn vẹn" + " Anh định bù đắp kiểu gì đây ? Khi tuần sau anh sẽ đính hôn với người khác . Sao ? Muốn tôi làm vợ lẽ hay tình nhân" Dương Lục Phong đau lòng ôm lấy cô vào lòng chắc chắn nói : "Anh sẽ hủy bỏ đính hôn . Anh chỉ cần em và con hãy để con mang họ Dương để anh được bảo vệ nó ,em sẽ là thiếu phu nhân một cách đường đường chính chính " Nước mắt cô rơi xuống áo hắn đứng đấy mà khóc , lâu rồi cô vẫn chưa được khóc trận lớn như vậy. Lúc sau cô bình tĩnh lại không ít hắn hỏi: " Nguyệt Nhi , em còn yêu anh mà đúng không ?" " Yêu hay không yêu chúng ta cũng chẳng quay về được nữa . Em không thể phụ Lâm Việt" Hắn từ bỏ lòng tự trọng , sự kiêu hãnh , tự tôn mà quỳ xuống trước cô . Lần đầu tiên cô thấy hắn khóc , Trần Nguyệt Nhi bối rối muốn đỡ hắn đứng lên nhưng không được . " Nguyệt Nhi , em đánh anh đi . Hay đâm anh một nhát làm gì cũng được nhưng xin em đừng rời xa anh . Nếu em bỏ đi lần nữa anh sẽ chết mất" Cô không thể không khóc khi nhìn hắn như thế tại sao hai người rơi vào hoàn cảnh này . Ba người họ thật sự phải có một người đau khổ sao ? Nếu như vậy thà là cô đau khổ . " Em bảo anh đứng lên.... Đứng lên huhu..." Cô khóc quỳ xuống đối diện với nhau , hắn lau nước mắt trên mặt cô dỗ dành " Ngoan , anh đứng . Đừng khóc nữa" Hắn dìu cô ngồi trên giường dựa vào người hắn mà khóc . " Nguyệt Nhi , hãy ở bên anh được không ?" " Cho em thời gian" Cứ như vậy cô tựa vào ngực hắn một lúc lâu suy nghĩ về cả ba người . Dương Lục Phong , Lâm Việt còn có cô , ai cũng đau khổ trong chiếc hình tam giác này liệu còn có đường nào khác để không ai phải đau khổ không ? Cốc cốc cốc , tiếng của phòng họ vang lên Dương Nhất Tuấn bên ngoài đi vào . Thấy vậy hai người liền tách ra , cậu chạy đến chỗ cô thấy mắt mẹ mình. ướt liền hỏi " Cha làm mẹ khóc sao ?" " Không có lúc nãy có con gì bay vào mắt mẹ" "Thật vậy ạ" Cô nhéo má cậu , ánh mắt đầy yêu thương tuy còn nhỏ nhưng lúc nào cũng lo lắng cho mẹ "Thật . Con đã đói chưa ?" " Dạ , con muốn ăn rồi" Dương Lục Phong liền bế cậu lên bảo : " Vậy cha dẫn con đi ăn "