Quyển 1 - Chương 178-3: Dựa vào tường lâu, chặt đứt qua lại (p3)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Một kiếm này thật cường đại. Trần Trường Sinh nghĩ tới một kiếm lúc trước của Cẩu Hàn Thực, im lặng nghĩ, nếu thời điểm cuối cùng Cẩu Hàn Thực không thu chiêu, có thể mình thật sự thua. - Vì sao ngươi lại lui về sau? Hắn nhìn Cẩu Hàn Thực nghiêm túc hỏi. Cẩu Hàn Thực ngẫm nghĩ một chút, nói: - Một kiếm này của ta là dùng để cắt cháo lạnh đấy. Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, hỏi: - Sau đó? - Cháo lạnh năm đó đều là do mẫu thân của ta nấu. - Tiếp đó? Cẩu Hàn Thực nói: - Người còn sống nên ta phải còn sống. Trần Trường Sinh trầm mặc một lút, nói: - Thật có lỗi. - Người thì sao? Ngươi là vì cái gì? Cẩu Hàn Thực nhìn hắn hỏi: - Đứng đầu danh sách Đại Triều Thí đối với ngươi mà nói thật sự quan trọng như vậy sao? Còn quan trọng hơn cả sinh tử à? Trần Trường Sinh hỏi ngược lại: - Ngươi thì sao? Đối với ngươi mà nói có trọng yếu không? Cẩu Hàn Thực nói: - Đối với mỗi người tu hành mà nói, loại vinh quang này đều là trọng yếu, hơn nữa vị trí đứng đầu danh sách hai giới của Ly Sơn Kiếm Tông cũng không thể bị chặt đứt bởi nhị sư huynh ta. - Thì ra là thế. Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: - Thật có lỗi, đứng đầu danh sách Đại Triều Thí với ta mà nói rất quan trọng, cho nên ta không thể lui, ta không có đường lui, mà ngươi lại có đường lui, cho nên đây đối với bản thân ngươi rất không công bằng. Cẩu Hàn Thực nói: - Ta không hiểu ý tứ của ngươi lắm, nhưng không biết vì sao, mơ hồ có thể cảm giác được. Trần Trường Sinh nâng đoản kiếm trong tay lên, chỉ về hướng xéo, nói: - Đối chiến lúc trước, Trang Hoán Vũ từng nói với ta, đầu trọc không sợ bị nắm tóc- mà vua cũng sẽ thua thằng liều, bây giờ nghĩ lại, cảm thấy hắn nói đúng. Cát vàng khẽ bay, tiếng ve kêu bên ngoài Lâu càng thêm nóng nảy, đám mây trên bầu trời bất ổn. Nhìn tư thế của hắn, cảm thụ được kiếm ý của hắn, Cẩu Hàn Thực mơ hồ đoán được thứ gì đó, vẻ mặt liền khẽ biến. Trần Trường Sinh nhìn hắn nói rất nghiêm túc: - Ta thật sự không có đường lui, cũng không có bất kỳ thứ gì có thể mất đi, cho nên ta không sợ cho dù mất giày thì cuối cùng ta vẫn còn cái chân trần. Cẩu Hàn Thực nói: - Giày đối với loại người như chúng ta mà nói vốn là rất xa xỉ. - Cho nên ta mới nói xin lỗi với ngươi. Trần Trường Sinh nói. Ở ngoài Tẩy Trần Lâu, Đường Tam Thập Lục giải thích chiến lược rất rõ ràng cho hắn, động trước rồi dùng tình, hiểu rồi mới nói lý, muốn thắng phải dùng lực, dùng đầu suy nghĩ, sau đó mới thử kiếm. Nhưng Trần Trường Sinh lại không làm như vậy, mãi tới lúc này mới bắt đầu nghiêm túc giao lưu với Cẩu Hàn Thực, bởi vì cái này đại biểu cho sự tôn trọng, sở dĩ lúc này mói gọi là bắt đầu bởi vì hắn có thể cảm giác được thắng bại chỉ ở trong một kiếm này. Cẩu Hàn Thực nói: - Kiếm tiếp theo ta dùng Phu Tử kiếm, ngươi thì sao? Trần Trường Sinh nói: - Chiêu thức cuối cùng của Ly Sơn Pháp Kiếm. Cẩu Hàn Thực biết từ đầu tới giờ mình đều không đoán sai. Hắn trầm mặc một thời gian, nhìn lên bầu trời xanh bên ngoài Lâu, cảm thấy có chút đói, muốn ăn chút cháo. Qua một thời gian sau, hắn lắc lắc đầu, thu hồi thanh kiếm vào trong vỏ, xoay người rời khỏi Tẩy Trần Lâu. Trong Lâu chỉ còn lại Trần Trường Sinh. Hắn nhìn phía trước không một bóng người, nhìn vách đá xám trắng phía đối diện, khẽ nghiêng đầu, dường như có chút ngơ ngẩn. Vô cùng an tĩnh, không hề có một âm thanh nào. Hắn nhìn một thời gian mới tỉnh hồn lại, cảm thấy có chút mệt, muốn nghỉ ngơi một lát. Hắn lui về phía sau mấy bước, dựa vào vách tường, chậm rãi cất đoản kiếm vào trong vỏ. Sau đó hắn lại ngồi xuống, xoa xoa cái trán, lại phân không rõ phía trên tay áo là máu hay là mồ hôi. Tẩy Trần Lâu một mảnh an tĩnh, bất kể là dưới lầu hay là trên lầu.