Quyển 1 - Chương 199-1: Người trông lăng (p1)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Những người được gọi với cái tên Bia Thị đó, có thể là vì đã nhiều năm ở ẩn trong Thiên Thư Lăng nghiên cứu Thiên Thư, hạn chế giao tiếp với người ngoài cho nên bọn họ chỉ nói có vài lời ngắn gọn giới thiệu cho đám thí sinh về một số những kiến trúc xung quanh tứ phía Thiên Thư Lăng, rồi bèn quay người bước đi. Bỗng có một vị Bia Thị dường như nhớ ra chuyện gì đó bèn nói: - Sau một tháng nữa sẽ khởi động Chu Viên, các ngươi hãy ghi nhớ lấy, đừng quên. Nói dứt lời thì những người đó bèn nhanh chóng rời đi luôn. Bầu không khí tĩnh lặng trở lại, đám thí sinh trẻ tuổi nhìn lẫn nhau không thốt nên lời, bọn họ đều cảm thấy có chút gì đó hoang mang không biết nên làm gì. Như vậy là kết thúc rồi sao? Tiếp theo nên làm những gì đây? - Một tháng sau thì Chu Viên sẽ được khởi động, đừng quên chuyện này là được. Quan Bạch Phi lạnh lùng nói với đám đệ tử tông phái của phương Nam như vậy, sau đó y bước nhanh chân theo đám Cẩu Hàn Thực tiến về phía ngọn núi. Bốn đệ tử của Ly Sơn Kiếm Tông là những người đầu tiên cất bước rời đi, đám thí sinh còn lại làm theo bọn chúng, cũng lần lượt đi theo. Khi đứng trước mặt những người khác, những bước chân của đám thí sinh này còn có phần điềm đạm, đôi khi có một số người bước đi vội cã cũng chẳng lấy gì làm lạ hết. Nhưng kể từ lúc bọn họ vào trong khu rừng này tức thì có thể nghe thấy được vô số những âm thanh phá thiên không, đám thí sinh này đều đã sử dụng thân pháp. Trần Trường Sinh nghe thấy những âm thanh đó bèn cảm thấy thắc mắc, hỏi đoạn: - Vì sao mọi người lại vội vàng như vậy cơ chứ? - Ngươi không nghe thấy những gì ban nãy Quan Phi Bạch mới nói đó sao? Chỉ còn một tháng nữa là sẽ khởi động Chu Viên. Nếu như muốn tới Chu Viên thì phải đột cảnh Thông U, chỉ một bước chậm thôi thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ quá trình; muộn một khắc được nhìn thấy bia đá thì sẽ có khả năng bị muộn mất hơn mười năm trên con đường tu hành so với những người tu hành đồng lứa. Vì thế nên đương nhiên là ai nấy cũng đều thi nhau dẫn đầu rồi. Đường Tam Thập Lục nhìn hắn nói: - Ngược lại, người kỳ lạ lại là ngươi đó, vì sao Trần Trường Sinh ngươi lại không hề cảm thấy sốt ruột như vậy chứ?