Quyển 1 - Chương 200-2: Du Khách (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Nữ quan thuật lại tất cả những việc mà đám thí sinh thiếu niên đó đã làm kể từ khi rời khỏi Hoàng cung vào đến Thiên Thư Lăng, kể thật vắn tắt nhưng đầy đủ tình tiết, những sự việc quan trọng đều không dám bỏ sót. Nhưng Mạc Vũ lại có cảm giác dường như đã bỏ sót sự việc nào đó, nàng khẽ chau mày hỏi: - Trần Trường Sinh đã làm những việc gì? Hắn đã đọc đến bia thứ bao nhiêu rồi? Ả nữ quan đó không ngờ rằng Mạc Vũ cô nương lại quan tâm đến cá nhân một thí sinh nào đó. Khi được hỏi như vậy thì ả bèn ngây người ra một lúc, rồi sau đó vội vàng đi tìm sổ ghi chép mang đến cho Mạc Vũ. Mạc Vũ mở cuốn sổ ghi chép ra, đọc lướt qua, sắc mặt hơi thay đổi, cặp mày khẽ chau lại, gương mặt đanh lại, nàng nói: - Tên tiểu tử này rút cuộc đang làm gì vậy, trong thời khắc quan trọng này mà hắn ta còn lãng phí thời gian được như vậy hay sao? Thiên Hải Gia trong chính ngọ ngày hôm đó cũng nhận được cùng một thông tin như vậy. Ba vị Thánh đường Đại giáo chủ, ba trong số sáu nhân vật đứng đầu Quốc giáo, đang ngồi trong chính điện của Ly Cung, sau khi nhận được tin tức từ bên ngoài Thiên Thư Lăng truyền đến thì hoàn toàn không biết nên nói lời nào nữa. Ngày hôm nay, cả Kinh đô này đều đang quan sát chú ý đến những động tĩnh của Trần Trường Sinh ở bên trong Thiên Thư Lăng, vì hắn là người đứng đầu trong Đại Triều Thí năm nay; vì hắn còn trẻ tuổi như vậy mà đã Thông U; lại càng vì Giáo hoàng đại nhân đã hai lần bằng cách này hay cách khác thể hiện thiện ý và sự quan tâm chăm sóc đối với hắn. Tất cả mọi người đều rất muốn biết Trần Trường Sinh quan bia ngộ đạo trong Thiên Thư Lăng sẽ mang đến những điều bất ngờ gì. Trần Trường Sinh đã một lần nữa thực sự gây trấn động cho cả Kinh đô này. Cả một ngày trời, hắn không làm bất cứ một việc gì hết. Quan bia ngộ đạo ư? Hắn ngay cả đến một tấm bia cũng không xem, thậm chí còn chẳng thực sự bước vào bên trong Thiên Thư Lăng. Trần Trường Sinh chỉ đi dạo bước vòng quanh Thiên Thư Lăng, ngắm nhìn phong cảnh ở đó, đứng ở chỗ này chỗ kia ngây người ra từng hồi thật lâu. Hắn quả thật chẳng khác gì một du khách thực thụ, mà còn là một kiểu du khách cực kỳ rảnh rang an nhàn. Vào đến Thiên Thư Lăng rồi nhưng không quan bia mà chỉ ngắm nhìn phong cảnh. Không ai biết Trần Trường Sinh đang suy nghĩ gì trong đầu, tại sao hắn lại làm như vậy. Kỳ thực thì ngay đến cả bản thân hắn cũng không hiểu rõ được vì sao mình lại không chịu bước chân vào bên trong Thiên Thư Lăng đến một bước; không chịu đi quan bia, chỉ muốn được đi dạo tham quan quanh khu rừng phía dưới chân lăng.