Quyển 1 - Chương 203-2: Đạp tuyết Tuân Mai (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Chiết Tụ rất không thích ứng với chuyện gần gũi này, lui về phía sau một bước, né tránh tay của Đường Tam Thập Lục. Đường Tam Thập Lục rất tự nhiên thu tay về, lại vỗ vỗ đầu vai của Trần Trường Sinh, nói: - Có thể giải quyết thì mau giải quyết. Trần Trường Sinh day day vai, nghĩ thầm nếu không phải ở đầm Hắc Long tẩy tủy hoàn mỹ thì cũng bị đánh cho hỏng người: - Ta sẽ thử, nhưng không tin tưởng. Ngay vào lúc này, nam tử kia từ nhà cỏ đi ra, mái tóc rối che khuất vẻ mệt mỏi trên mặt. Trần Trường Sinh thi lễ hỏi: - Tiền bối sao không nghỉ ngơi một lát? Tên nam tử kia nhìn Đường Tam Thập Lục, nói: - Ồn quá. - Ngượng ngùng, bằng hữu của ta tới tìm, hắn có chút cao hứng. Trần Trường Sinh nói xin lỗi rồi hướng Đường Tam Thập Lục giới thiệu: - Vị tiền bối này là chủ nhân gian nhà cỏ, ta nghĩ nếu tới Thiên Thư Lăng ngốc cả một tháng trước cũng không thể không ăn không uống, như vậy với thân thể không tốt, cho nên muốn muốn tá túc... Hắn nói xong, mãi lúc này mới chú ý Đường Tam Thập Lục căn bản không nghe mình nói mà kinh ngạc nhìn nam tử kia. Nam tử kia tóc rối bản thịt xõa tung lộ ra cả mặt, đây cũng là lần đầu Trần Trường Sinh và Chiết Tụ nhìn thấy gương mặt hắn, chỉ thấy người này dung nhan tuấn tú, mặt mày còn có một chút hàn ý, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ác nghiệt, ngược lại mang tới một cảm giác sạch sẽ cảm, tuy rằng nhìn vẻ ngoài rõ ràng không sạch sẽ. Đường Tam Thập Lục nhìn nam tử, vẻ mặt quái dị và hoang mang, tiếp theo như nhớ tới chuyện gì đó, ánh mắt bỗng nhiên sáng lên, kinh ngạc nói: - Ngươi... Ngươi là... Ngươi là Tuân Mai. Nam tử kia hơi giật mình, nhìn Đường Tam Thập Lục trầm mặc rất lâu, thản nhiên nói: - Đúng vậy, ta chính là Tuân Mai, không ngờ còn có người nhớ rõ ta. Nghe hai chữ Tuân Mai, Chiết Tụ hơi hơi nhướn mày, rõ ràng cũng nhớ tới lai lịch của người này, chỉ có Trần Trường Sinh vẫn không biết. - Đạp tuyết Tuân Mai làm sao không ai nhớ rõ tiền bối chứ? Đường Tam Thập Lục nhìn người tên Tuân Mai, ngạc nhiên thán phục nói: - Trong truyền thuyết nói tiền bối từ năm thi Đại Triều Thí xong luôn ở trong Thiên Thư Lăng xem bia ngộ đạo, thật không ngờ quả nhiên là thật. Tuân Mai nhìn trong Thiên Thư Lăng mơ hồ có quang điểm, lộ vẻ ngơ ngẩn nói: - Hoá ra Đại Triều Thí năm nay đã chấm dứt, khó trách hôm nay đông người như vậy. - Đúng thế tiền bối, hôm nay là ngày đầu tam giáp Đại Triều Thí năm nay vào Thiên Thư Lăng. Đường Tam Thập Lục nghĩ đến một việc, kéo Trần Trường Sinh đến trước người, đắc ý nói: - Hắn là bằng hữu của ta Trần Trường Sinh, cũng giống tiền bối năm đó, là người đứng đầu Đại Triều Thí. - Ờ? Các ngươi là ở học viện nào? Tuân Mai hỏi. Đường Tam Thập Lục nói: - Quốc Giáo Học Viện. Tuân Mai gật đầu nói: - Dung thụ hạ xuất nhân tài, âu cũng là bình thường. Trần Trường Sinh nghe vậy hơi giật mình, nghĩ thầm rằng người bình thường nghe chuyện Quốc Giáo Học Viện phục hưng chắc chắn sẽ có chút giật mình, nhưng vị tiền bối này... Nghĩ lại hắn mới hiểu ra, vị tiền bối này căn bản không biết kiếp nạn Quốc Giáo Học Viện mười mấy năm trước, xem ra hắn đã ở trong Thiên Thư Lăng cỡ mười mấy năm, chưa từng đi ra ngoài? Đường Tam Thập Lục nói với hắn: - Tuân Mai tiền bối là người đứng đầu Đại Triều Thí ba mươi bảy năm trước. Trần Trường Sinh giật mình, nghĩ thầm nói vậy chẳng phải vị tiền bối này đã ở trong Thiên Thư Lăng ba mươi bảy năm?