Quyển 1 - Chương 221-2: Chúng diệu chi môn (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Sau đó không đợi Trần Trường Sinh phản ứng, cũng không đợi Đường Tam Thập Lục mở miệng, Lương Tiếu Hiểu xoay người nhìn Cẩu Hàn Thực nói: - Sư huynh, tuy rằng chúng ta và Hòe Viện đều đến từ phía nam, nhưng Ly Sơn cuối cùng vẫn là Ly Sơn, sao có thể đứng sau người? Cẩu Hàn Thực nói: - Ta tự có chừng mực, ngươi cứ tĩnh tâm xem bia đi, chỉ còn một tháng thời gian phải ra khỏi lăng, phải quý trọng thời gian. Lương Tiếu Hiểu không nhiều lời nữa. Chính như Lương Tiếu Hiểu nói, tuy rằng bảng xếp hạng ở bia đá Thiên Thư Lăng đã bị Thánh Hậu nương nương phái Chu Thông hủy diệt, nhưng tranh cường háo thắng hay vinh quang không hề bị người quên đi. Tốc độ xem bia ngộ đạo với số lượng bia được giải đọc vẫn được ghi trong bảng danh sách vô hình của mỗi người. Năm nay không có xuất hiện thiên tài ngày đầu cởi bỏ Chiếu Tình Bia, cũng không ai có thể ngay ngày hôm sau giải bia thành công, nhưng Chung Hội ở ngày thứ ba thành công giải bia đã xem như khá tốt, lúc này đoàn người ở Thiên Thư Lăng đã biết thân phận của Trần Trường Sinh và thân phận của Cẩu Hàn Thực, biết bọn họ là hạng 1 và 2 Đại Triều Thí năm nay, hơn nữa lời đồn bên ngoài đã sớm truyền vào, hai người đọc một lượt đạo tạng thanh danh cực vang, đương nhiên cực kỳ hấp dẫn chú ý, hai người tới bây giờ vẫn chưa đọc hiểu tòa Thiên Thư Bia thứ nhất, khó tránh khỏi nghị luận. - Sau Vương Chi Sách, dám xưng đọc một lượt đạo tạng chính là hai người này rồi, không ngờ hôm nay lại bị một gã Hòe Viện thư sinh đè ép. - Nghe đồn đều không thật, cái gì đọc một lượt đạo tạng, tuổi nhỏ Thông U, lúc này xem ra là nói quá sự thật rồi. Đám đông đã tản ra tìm hiểu bia, Lương Tiếu Hiểu cũng đã rời đi, người ở phía trước Chiếu Tình Bia dần dần giải tán, núi rừng yên tĩnh. Trần Trường Sinh đi đến trước nhà tạm, nhìn tấm bia đá màu đen, trầm mặc thời gian rất lâu, đột nhiên hỏi: - Lương Tiếu Hiểu làm thế nào biến mất không thấy đây? Chẳng lẽ phía sau của Thiên Thư Bia là một tiểu thế giới? Đám người Đường Tam Thập Lục thấy Trần Trường Sinh xem bia không nói, cho là hắn suy nghĩ chuyện trọng yếu gì, làm sao nghĩ Trần Trường Sinh đang tự hỏi vấn đề này, không khỏi không biết nói gì. Cẩu Hàn Thực nói: - Nghe nói Thiên Thư Bia là mảnh vỡ tiểu thế giới, hiện giờ tán lạc tại thế giới chân thật, không gian dĩ nhiên mai một, các mảnh vỡ có thể thông nhau, cũng có thể lý giải, một tòa bia là một cánh cửa, nhưng cánh cửa này không thể đi thông địa phương khác, chỉ có thể đi thông cánh cửa khác, chính là Thiên Thư Bia khác, hơn nữa trình tự giữa bia và bia vĩnh hằng bất biến. Trần Trường Sinh nói: - Thì ra là thế, khó trách đều nói Thiên Thư Lăng chỉ có một con đường, nhưng, phán đoán Thiên Thư Bia như thế nào phải xem chìa khóa trong tay đúng không? Đạo tạng không có ghi lại làm thế nào đi từ Thiên Thư Bia đến Thiên Thư Bia, trong bản ghi chép của các tiền bối cũng chưa nói qua chi tiết này, bởi vì trong mắt người tu đạo những thứ này đều là kiến thức phổ thông, căn bản không có tất yếu. Trần Trường Sinh từng đọc trong ba nghìn đạo tạng có vô số tri thức, nhưng về thế giới và kiến thức tu đạo phổ thông lại có chút khiếm khuyết, bởi vì hắn là tự học thành tài. Cẩu Hàn Thực nói: - Thiên thư không thể giải, Thiên Thư Bia có rất nhiều chỗ thần kỳ hoặc là khó có thể lý giải, như thế nào phán đoán đúng văn bia phải do người tu đạo tự mình phán đoán, người xem bia người hoặc là những người đứng xem đều không được, chỉ có thể do Thiên Thư Bia tự mình phán đoán. - Tự mình phán đoán? Trần Trường Sinh khó hiểu, lặp lại một lần. Cẩu Hàn Thực nói: - Người xem bia và Thiên Thư Bia tiếp xúc, nếu Thiên Thư Bia cảm thấy ngươi đã hiểu, ngươi chính là đã hiểu. Trần Trường Sinh nhớ tới câu miêu tả về thiên đạo trong đạo tạng: Huyền diệu khó giải thích, chúng diệu chi môn. Thiên Thư Bia nếu như là cửa, phía sau cửa sẽ là một thế giới thế nào? Thấy hắn ở trước bia suy nghĩ, đám người Đường Tam Thập Lục không nói gì nữa. Chung Hội giải khai tấm Thiên Thư Bia thứ nhất, hắn cảm thấy hứng thú, nhưng chẳng lẽ hắn không nóng nảy sao? - A Trần Trường Sinh chợt nhớ tới một việc, nói: - Ta phải mau quay về. Đường Tam Thập Lục thất kinh hỏi: - Chuyện gì thế? Trần Trường Sinh có chút vội vàng, nói: - Ngươi vội vàng kéo ta đi, ta đã quên là còn đang đun nước, nếu chẳng may đun cháy thì làm sao bây giờ? Nhìn Trần Trường Sinh vội vàng, Đường Tam Thập Lục có chút khó hiểu, Chiết Tụ cũng giống như thế, vẻ mặt nghi hoặc, im lặng nghĩ hay là Trần Trường Sinh muốn trốn tránh gì đó? Chỉ là qua một năm ở Quốc Giáo Học Viện trải mưa gió, Trần Trường Sinh đâu giống người như vậy.