Quyển 1 - Chương 247-2: Mưa tới, nên mở dù (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Hắn nhìn cái mâm vuông màu đen yên lặng cầu xin, những cảnh vật trên cái mâm này càng phát ra rõ ràng, thậm chí có thể nhìn đến mấy trăm người tu hành của loài người vừa mới vừa đi vào Chu Viên. Trong mấy trăm người tu hành của loài người, hắn rất dễ dàng tìm tới mục tiêu của chính mình, duỗi ra ngón tay, vỗ tay phát ra tiếng ở đỉnh đầu của Thất Gian và Chiết Tụ, châm hai luồng lửa mệnh, sau đó đem lửa mệnh đặt vào trong hai cái bình đồng thau, mặc kệ lơ lửng ở trong gió tuyết, gió lạnh tuyết giận cũng không thể thổi tắt hai luồng lửa mệnh. Người đàn ông Ma tộc lẳng lặng nhìn cái mâm vuông màu đen, lại tìm một lát, ánh mắt dừng ở trên vài cô gái Thanh Diệu Thập Tam Ti mặc đồ lễ màu trắng vừa mới đi vào Chu Viên. Cái bình đồng thau thứ ba, đã phiêu du trong gió tuyết. Cuối cùng, hắn nhìn phía Trần Trường Sinh. Hắn đang nhìn thân ảnh của Trần Trường Sinh, đã trầm mặc thời gian rất lâu, sau đó cười cười. Hắn đem vị trí của Thất Gian, Chiết Tụ và thiếu nữ Thanh Diệu Thập Tam Ti kia, truyền cho những thuộc hạ của mình, những người này mới vừa từ gò trà tiến vào Chu Viên. - Ta cho rằng ngươi hẳn là phải tiếp tục sống, ít nhất phải sống đến hai mươi tuổi, cho nên ta sẽ không để cho ngươi dễ dàng đi tìm cái chết, cho nên ta sẽ vẫn nhìn ngươi. Hắn nhìn Trần Trường Sinh nói, một bộ áo bào đen ở trong gió tuyết là nổi bật như vậy. Trên cổng vòm Chu Viên viết hai chữ Thông U, điều này cũng đại biểu quy tắc nơi đây. Chỉ có người tu hành Thông U Cảnh, mới có thể tiến đến nơi đây, mới có thể không bị quy tắc của thế giới nhỏ này chôn vùi. Mấy trăm người tu hành theo thứ tự thông qua cổng vòm đi tới nơi trong vùng lâm viên u tĩnh này, sau đó đều tự tản đi, trước khi người tu hành đứng đầu quốc giáo rời khỏi phần lớn đều đã đặc biệt tiến đến cáo từ Trần Trường Sinh, mà mọi người của chư tông phái học viện phía nam, thì chỉ biết nói một tiếng với Lương Tiếu Hiểu. Không có thời gian quá lâu, lâm viên liền trở nên u tĩnh lần nữa. Trần Trường Sinh đứng ở trên cầu nhỏ, nhìn nước chảy dưới cầu, đột nhiên cảm giác được có chút không thích ứng. Chiết Tụ đứng ở phía sau hắn, nói: - Đây không phải hẳn là thời điểm xuân thương thu buồn, ngươi cũng không hẳn là người xuân thương thu buồn. Trần Trường Sinh cười cười, cũng chuẩn bị rời khỏi, nhưng mà vừa lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được có chút cảm giác quỷ dị, dường như có ai ở nhìn trộm chính mình. Hắn nhìn lại bốn phía lâm viên, không có nhìn thấy bất cứ kẻ nào, nhưng loại cảm giác này vẫn tồn tại như cũ. Hắn tu chính là Thuận Tâm Ý, cho nên không có vội vã rời khỏi, mà là đang đứng thời gian rất lâu trên cầu. Đột nhiên, trong Chu Viên hạ xuống trận mưa nhỏ, nhiều điểm vết nước trên cầu, mặt nước gợn sóng từng vòng. Hắn nhìn hướng lên bầu trời, trầm mặc một lát, từ trong lòng ngực lấy ra một cây dù mở ra. Cái dù kia nhìn có chút cũ nát, lại có chút nặng nề. Đúng là Hoàng Chỉ Tán. Trong nháy mắt đang mở cây dù đó, loại cảm giác này đã biến mất. Hắn nhìn phía Chiết Tụ, nói: - Đi thôi. Chiết Tụ đi đến phía trước, nhìn Hoàng Chỉ Tán trong tay hắn, hỏi: