Quyển 1 - Chương 255-2: Tiếng đàn nức nở, một người chết (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Chỉ thấy một gã cao thủ Thiên Tứ Tông mang sắc mặt trắng bệch đứng ở trong rừng, dưới chân của hắn là một nam tử trung niên có sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên là đã không còn hô hấp. Chết rồi. Có người chết. - Đây là có chuyện gì? - Chẳng lẽ Phí tông chủ không chống đỡ sao? - Chẳng lẽ đêm qua có người tiến vào rừng cây này, thừa dịp thời điểm Phí tông chủ bị thương liền hạ độc thủ? Trong lòng vang lên tiếng nghị luận phẫn nộ lại có chút bối rối của mọi người. Người tu hành đi lại trên thế giới, người chỗ này không nói tới việc nhìn quen sinh tử, ít nhất tử vong cũng sẽ không mang tới tấn công tinh thần quá lớn. Nhưng khi Chu Viên đóng cửa đã khiến trong lòng mọi người xuất hiện một bóng ma, huống chi người đang ông trung niên bị chết chính là tông chủ Thiên Tứ Tông, Thiên Tứ Tông là một tiểu tông không quá vang danh, nhưng thân phận của tông chủ ở trong này lại khác, hơn nữa…. đêm qua bị Phí tông chủ này bị thương cũng không nặng, với tu vi Thông U trung cảnh của hắn rất dễ dàng sống sót, làm sao lại lặng yên không một tiếng động chết đi như thế chứ? Trần Trường Sinh đi tới ngồi xổm xuống trước người Phí tông chủ, tiếp nhận găng tay Chiết Tụ đưa tới mang vào, xốc ánh mắt người chết lên, lại nhìn mũi và khoang miệng một chút, dùng châm đồng đâm vào phía sau cổ, lấy ra quan sát dưới ánh mặt trời một chút, vẻ mặt dần dần trở nên ngưng trọng, nói: - Là trúng độc. Nghe được lời của hắn, lập tức mọi người trở nên vô cùng khẩn trương, là ai dùng độc? Người nọ không ngờ lại có thể giấu diếm được nhiều người lặng lẽ tiến vào trong rừng độc chết Phí tông chủ, đây chẳng phải có nghĩa, chỉ cần người kia nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể độc chết bất kỳ người nào hay sao? Nguyên nhân quan trọng nhất chính là, người nọ tại sao phải độc chết Phí tông chủ? - Nhất định là người Vu Môn. Một người tu hành phía nam oán hận nói: - Thời điểm nhập vườn ngày hôm qua, ta nhìn thấy vài Vu Sư, cũng không biết Ly Cung và Thánh Nữ Phong nghĩ thế nào, không ngờ lại để bọn quái vật thích dùng vu thuật và độc vật cũng vào Chu Viên. Trần Trường Sinh lắc lắc đầu nói: - Tuy rằng đúng là dùng cỏ độc, nhưng độc tố không giống với thực vật phía nam. - Vậy ngươi nói là ai đã hạ độc? Tên kia là cao thủ Thiên Tứ Tông, bởi vì thương tâm mà vô cùng phẫn nộ, nhưng lại không để ý tới thân phận của Trần Trường Sinh, lớn tiếng khiến trách hắn: - Đêm qua sư huynh nói không cần người khám và chữa bệnh, ngươi còn muốn trị, còn bảo chúng ta tới đây, kết quả hắn lại chết rồi, ai biết có phải ngươi đã động tay động chân vào thời điểm trị thương hay không? Nghe lời nói ấy, trong rừng bỗng nhiên an tĩnh lại. Sở dĩ trong rừng trở nên an tĩnh không phải bởi vì tên cao thủ Thiên Tứ Tông kia vạch trần ý nghĩ trong lòng mọi người.