Quyển 1 - Chương 257: Bên kia là hồ

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Chiết Tụ mặt không chút cảm xúc nói: - Gặp lại ở bên kia. Nói xong câu đó, hắn đi tới cạnh thác nước, không hề suy nghĩ mà nhảy xuống. Giữa vách núi lúc này, thân ảnh của hắn nhanh chóng rơi xuống, thác nước bị đánh nát văng tung tóe ra ngoài. Trần Trường Sinh thấy cảnh này không khỏi giật mình, lặng yên suy nghĩ, nhanh gọn như thế thật sự làm người ta có chút trở tay không kịp. Chỉ nghe ầm một tiếng. Trên mặt đầm bắn lên vô số bọt nước, mặt đầm bị hãm sâu xuống phía dưới tạo thành một lối đi, Chiết Tụ liền tiếp tục tiến vào bên trong. Trần Trường Sinh lắc lắc đầu, cởi áo khoác cất kỹ, xác nhận thời gian hẳn là cũng không sai biệt lắm liền nhảy xuống phía dưới. Gió núi quất vào mặt bị đập tan, bọt nước đập vào mặt, bị đập tan, thanh âm gào thét liên tục rót vào trong tai. Tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh, chỉ trong nháy mắt liền thấy đầm nước đã gần ngay trước mắt. Không có âm thanh, chỉ có xúc cảm va chạm không rõ rệt cũng với phần cổ và mặt truyền tới cảm giác hơi tê. Một lúc lâu sau hắn mới cảm nhận được áp lực cùng ẩm ý bốn phía đầm nước. Nương theo độ rơi từ độ cao của vách núi mang tới, thân thể hắn đi sâu xuống phía dưới, phá tan một tầng lại một tầng chướng ngại ở sâu trong đầm. Áp lực của đầm nước càng lúc càng lớn, nếu so sánh với chiều sâu lại có vẻ lớn tới mức khó có thể tưởng tượng được, nhưng vẫn còn không phạm vi có thể chấp nhận của hắn. Mãi tới lúc này hắn mới mở to mắt, thấy được phía trước, hoặc là nói thấy được thân ảnh của Chiết Tụ ở chỗ sâu. Chiết Tụ nhẹ nhàng đong đưa bắp chân, xem ra hẳn là không có chuyện gì. Sau đó hắn nhìn thấy phía trước Chiết Tụ mơ hồ xuất hiện một chút ánh sáng. Không bao lâu sau, hắn và Chiết Tụ trước sau đi về chỗ ánh sáng này, cũng không phát hiện ra huyệt động mà Hắc Long đã nói. Nhưng lúc này bọn họ không có ý nào khác, chỉ có thể nương theo thế rơi xuống còn sót lại, tiếp tục bơi xuống dưới, cho tới khi rơi tới tận cùng, bọn họ bắt đầu rẽ nước. Không biết đã bơi bao lâu, đột nhiên bọn họ cảm thấy áp lực truyền tới từ đầm nước quanh mình đang dần dần nhỏ đi. Sau đó bọn họ phát hiện mảnh ánh sáng kia đang dần dần biến lớn, càng lúc càng lớn, dần dần muốn chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn. Cho tới lúc này bọn họ mới cảm giác được biến hóa thật sự. Bọn họ không còn đi xuống mà là đang đi lên phía trên. Tiếng nước chảy. Bọn họ rốt cục đã bơi ra ngoài. Vẫn là ở trong nước. Bọn họ rẽ nước mà ra. Nơi này là một mặt hồ bình lặng, mặt hồ thật lớn, núi rừng xung quanh xanh mượt, từng bông hoa không biết tên đang sinh trưởng bên bờ biển. Bọn họ đây là đang ở trung tâm hồ nước. Hóa ra sâu trong mảnh đầm nước kia lại là một tòa hồ. Thần kỳ nhất chính là, hồ và đáy đầm lại tương liên, cao thấp cũng bị đảo ngược, thiên địa đổi chỗ. Trần Trường Sinh và Chiết Tụ rất giật mình. Ngay sau đó bọn họ thấy được một hình ảnh lại càng khiến họ thêm giật mình, cho nên miệng mở rộng ra nhưng lại không nói nên lời. Ở giữa mảnh hồ nước này có một khối nham thạch. Ở trước mắt bọn họ. Một nữ tử đang ngồi trên tảng đá. Dung nhan nàng kia quyến rũ mị hoặc, hẳn cũng là mới vừa đi ra từ trong hồ nước, cả người ướt đẫm, quần áo mềm mại gắt gao dán vào trên người, lộ ra đường cong, thân hình thành thục mà mê người triển lộ không sót chút nào. Nữ tử xinh đẹp tới cực điểm này đang chải mái tóc đen ướt sũng của mình. Động tác của nàng rất mềm mại, thân thể của nàng rất mềm mại, mặt nàng rất mềm mại, sóng mắt của nàng rất mềm mại. Nàng giống như trái cây vừa chín mọng, giống sơn tinh vu tộc phía nam tế bái, giống tiểu mỹ nhân trong họa ở kinh đô. Đối với thiếu niên mà nói, nàng là điều dụ người nhất, đây cũng là một hình ảnh dụ người nhất. Trần Trường Sinh nghĩ tới lời nói lúc trước của Chiết Tụ, hoàn toàn không biết nên làm sao. Một bên vách núi kia không ngờ thật sự có hồ. Không ngờ trong hồ thực sự có một vị mỹ nhân vừa mới tắm xong. Đây gọi là cái gì? Nhìn như thời gian đã trôi qua rất lâu, kỳ thật chỉ là trong nháy mắt.