Quyển 1 - Chương 263-2: Người biết chuyện (p2)

Miêu Nị
Nguồn: truyenfull.vision
Còn về vật nhỏ hơi lạnh đó, chính là cái cúc áo. Lúc rời khỏi kinh đô, hắn chỉ mang theo một cái cúc áo, vốn nghĩ nếu gặp nguy hiểm gì ở Chu Viên, thì có thể giúp bảo vệ tính mạng mình. Nhưng bây giờ hình như phải cho người khác dùng. Lúc ở Quốc Giáo Học Viện, Lạc Lạc tặng cúc áo cho hắn, nói rất rõ cúc áo này nhiều nhất chỉ có thể mang hai người rời khỏi. Trần Trường Sinh đang giơ cao cây dù, nhìn mấy cường giả Ma tộc đang lướt nhanh qua, không có xoay người lại mà bình tĩnh nói với Chiết Tụ ở đằng sau: - Dẫn y đi. Cục diện Ma tộc bố trí trong Chu Viên nhất định không chỉ như vậy. Nhưng những chuyện liên tục xảy ra ở bên hồ, đủ đã giúp bọn họ xác nhận, trong ba người bọn họ, mục tiêu chính của Ma tộc là Thất Gian. Bằng không, Ma tộc hoàn toàn có thể dốc toàn lực g**t ch*t hắn và Chiết Tụ trước, mà không giống như bây giờ, mãi tới lúc Thất Gian chết đến nơi, Lưu Tiểu Uyển mới nói ra ba từ đó, Lương Tiếu Hiểu cuối cùng xuất kiếm. Chiết Tụ hiểu điều này. Tuy y không rõ, cho dù Thất Gian đệ tử cuối cùng của Ly Sơn chưởng môn, thì dựa vào cái gì được Ma tộc coi trọng như vậy. Y cũng hiểu, đem cái cúc áo đó cho mình, chính là đem hy vọng sống cho mình. Còn Trần Trường Sinh giữ lại chính là đối diện với cái chết. Y cũng hiểu được, Trần Trường Sinh cũng sẽ không tự mình dẫn Thất Gian đi, cũng sẽ không vứt bỏ Thất Gian. Trong bố cục như vậy, chỉ còn lại một khả năng. Y đồng thời cũng hiểu được, lúc mình trúng kịch độc, không còn sức để đánh tiếp, ở lại không thể giúp gì cho Trần Trường Sinh, chi bằng dẫn Thất Gian rời khỏi. Y hiểu rõ nhất là, nếu Trần Trường Sinh đã đưa ra chủ ý rồi, thì bất luận mình làm thế nào, cũng đều vô nghĩa, chỉ có thể là lãng phí thời gian. Chiết Tụ không chút do dự, xốc Thất Gian lên, đồng thời kích phát cái cúc áo trong tay. Ở trong lòng y, khuôn mặt của Thất Gian tái nhợt dị thường, đầu chân mày chau lại, nhắm chặt mắt, lông mi khẽ nhấp nháy, trong rất đáng thương, hoàn toàn không biết xảy ra chuyện gì. Một làn khói xanh xông ra từ Hoàng Chỉ Tán. Ở giây phút cuối cùng, Chiết Tụ nhìn bóng lưng Trần Trường Sinh, mặt không biểu tình suy nghĩ rốt cuộc là ai bảo vệ ai? Nếu hôm nay mình có thể sống sót, hình như thật sự nợ ai đó một mạng. Cơ hồ cùng lúc này, đòn gánh thứ ba của ma tướng lại rơi xuống. Mặt đất chấn động mạnh, vô số khói bụi tràn lan, che lấp làn khói xanh đó. Vô số khe nứt xuất hiện, bùn đất mới cuồn cuộn ra, giống như đất cày bừa mùa vụ xuân. Khói bụi lặng xuống. Trần Trường Sinh một mình đứng tại chỗ Hắn tay trái cầm dù Tay phải nắm chặc đoản kiếm Ánh mắt của hắn rất túc mục, chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng.