Chương 13

Ông ta liền nở một nụ cười thân thiện , bắt tay của cậu như có ý chào hỏi : - " Tôi tên là Jackhack - Chủ tịch tập đoàn J " tiếng pháp - " Cậu biết tiếng Pháp sao ! " Mạc Thiên Mộc chỉ cười nhẹ như trả lời cho qua loa mà thôi : - " Tôi biết một chút ít về tiếng Pháp !" Câu nói của Mạc Thiên Mộc , làm cho Jackhack phải chú ý , dù cậu tiết kiếm lời nhưng vẫn thể hiện được sự khiếm tốn trong câu nói của cậu càng làm tôn lên vẻ thanh lịch của cậu . Hai người nói chuyện rất lâu cậu càng lấy được cảm tình của Jackhack , ông nở một nụ cười vừa cười lớn : - " Mong hai công ty của chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ !" Hahahaaaa Mạc Thiên Mộc nở một nụ cười như cho qua mà thôi : - " Mai tôi sẽ đưa hợp đồng qua công ty của ông đây !" - " Hợp tác vui vẻ !" Hai người bắt tay nhau rồi chia ra . Mẹ cậu cô cùng ngạc nhiên có những câu hỏi muốn hỏi cậu nhưng sợ cậu mệt nên thôi : - " Mộc nhi ! Con ....." Bà định nói tiếp thì tiếng thông báo vang lên : - " Hôm nay nhân sinh nhật của Doãn Thần !" - " Không thể nào không thể thiếu được chủ nhân chủ bữa tiệc được !" Một người đàn ông lạnh lùng thờ ơ với đôi mặt sắc bén chỉ bằng khuôn mặt của người đàn ông đó thôi cũng đã là một ' cực phẩm ' rồi , gọi là vô cùng đẹp trai , người đó mặc một bộ đồ vét màu đen cùng đồng đồ bạch kim càng làm tăng thêm nét phong độ , lịch lãm , người đó không ai khác là Âu Dương Doãn Thần . Mạc Thiên Mộc cũng đã hiểu sao em gái mình lại yêu hắn ta rồi , trước đây gặp anh ta ở bến cảng trời tối nên cậu không để ý nhưng bây giờ nhìn thấy lại thấy anh ta vô cùng đẹp trai rồi , chỉ bằng khuôn mặt của anh ta thôi cũng đã khiến mọi cô gái phải si mê . Mạc Thiên Mộc đang chìm trong suy nghĩ thì cậu cảm giác có người nhìn mình , cậu liền quay đầu nhìn tới liền chạm vào ánh mắt của Âu Dương Doãn Thần cũng nụ cười tà mị , làm cậu lạnh sống lưng . Mạc Thiên Mộc liền bỏ đi , cậu đi theo con đường đá tới một khu vườn hoa xanh dương vô cùng rực rỡ , cậu ngơ ra trước vẻ đẹp của chúng , không theo bản năng cậu tiến tới ngửi một bông hoa . Mùi hương thoang thoảng càng làm cậu thêm thoải mái và bình yên , không biết từ bao giờ môi cậu đã cong lên để lại một nụ cười đẹp làm sao . Nhưng từ xa nụ cười đó đã thu vào tầm mắt của Âu Dương Doãn Thần càng làm cho anh ta đỏ cả mặt , vô thức nói : - " Cậu ta cười thật đẹp ! " Nhưng sau đó Âu Dương Doãn Thần liền lấy tay vỗ lên mặt , nói : - " Không.. cậu ta là nam mà !" Mạc Thiên Mộc thấy cảm thấy có người đang nhìn cậu thì quay đầu lại nhìn : - " Thì ra là anh sao ! Âu Dương Doãn Thần ! " Cậu nở một nụ cười tươi không quên trêu chọc anh : - " Anh đến tìm tôi sao ! Yêu tôi rồi sao ! " Nghe câu nói của cậu Âu Dương Doãn Thần càng tức giận hơn : - " Cậu muốn....chết... !" Cậu nghe câu nói của Âu Dương Doãn Thần không hề làm cậu tức giận mà cậu càng tiến gần đến chổ anh , bỉu môi nói : - " Anh định giết em thật sao ! " Âu Dương Doãn Thần nhìn thấy nét mặt này của cậu không ngừng đỏ mặt , nghĩ : " Cậu ấy dễ thương quá ! " " Mày bị điên sao Doãn Thần ! " " Cậu ta là nam đó là nam đó ! " Mạc Thiên Mộc lại càng tiến gần đến mặt anh hơn thì anh lấy tay xoa đầu cậu , nói : - " Tiến gì mà tiến ! " " Tóc cậu ấy thật mềm !" " Giống như lông mèo vậy !" Mạc Thiên Mộc liền lấy tay ngăn cản Âu Dương Doãn Thần sờ tóc của mình ,nói : - " Sờ gì mà sờ !....Mái tóc xinh đẹp của tôi !" Nghe câu nói của cậu , Âu Dương Doãn Thần không khỏi bật cười Hahaaaa Khuôn mặt nhăn nhó , khó chịu của Mạc Thiên Mộc càng làm cho anh ta thêm cảm thấy thú vị . - " Anh...anh còn dám cười ! " " Mèo con xù lông rồi ! " Âu Dương Doãn Thần cố gắng nhịn cười , tới dỗ dần cô : - " Em thật sự rất dễ thương đó nha !" Không biết tại vì sao mà chỉ bằng một câu nói của anh đã làm cậu đỏ mặt , Mạc Thiên Mộc xoay sang hướng khác , nói : - " Anh...anh......anh là đồ điên ! " Anh nghe cậu mắng mình nhưng không hề tức giận mà còn nở một nụ cười dịu dàng , nói : - " Mèo con ! Đừng giận tôi nữa mà ! " Nghe câu nói của Âu Dương Doãn Thần cậu càng đỏ mặt , định tiến lên đánh anh thì , nói : - " Ai là mèo con hả !" Nhưng Âu Dương Doãn Thần đã kịp né ra , dù cậu cố ý đánh anh nhưng anh vẫn không tức giận mà còn , khoá hai bàn tay cô lên , rồi hôn lên môi cô một nụ hôn nồng cháy . Mạc Thiên Mộc liền cắn môi đẩy anh ra khỏi cậu rồi lấy tay lau môi cậu , nói : - " Anh...anh là đồ biến thái !" Âu Dương Doãn Thần lấy tay lau đi vết máu trên môi anh , nói : - " Đây là hình phạt nhỏ dành cho em đó ! Nếu em còn giám mệnh động , anh không chắc sẽ không làm gì khác đâu đó !" Mạc Thiên Mộc định bỏ chạy thì bị Âu Dương Doãn Thần cần tay lại : - " Em định bỏ chạy sao ! " Mạc Thiên Mộc khuôn mặt đầy tức giận , lấy tay khác khở tay anh ra nhưng không được , nói : - Bây giờ Âu Dương Doãn Thần mới chơ ngác , nghĩ trong lòng : Trong lúc Âu Dương Doãn Thần đang trong những suy tư của mình thì Mạc Thiên Mộc đã bỏ trốn từ bao giờ . -------------------------------------------------