Chương 8

Âu Dương Doãn Thần khuôn mặt đã hiện lên sự tức giận , nói : - " Cậu...dám...nói....thử xem... " Mạc Thiên Mộc định nói gì đó liền bị Âu Dương Doãn Thần ra tay đánh cậu , nhưng cậu đã nhanh chân né qua một bên , hai người cứ thế không phân thắng bại . Nhưng lúc này , giọng nói của Lâm Nhất người đi theo Ậu Dương Doãn Thần đã lâu : - " Lão đại ! Không hay rồi !" Âu Dương Doãn Thần nghe người bên anh nói , anh liền ngừng đánh nhau , nói : - " Người chúng ta giao hàng bên Thiên Ái bị đánh , theo điều tra là bang của Nhất Lâm đã cướp hàng của chúng ta còn đánh người chúng ta nữa !" Khi Âu Dương Doãn Thần nhớ lại gì đó , nhìn sang chổ Mạc Thiên Mộc nhưng anh đã trốn chạy từ bao giờ . Anh chỉ lạnh lùng nhưng trong lòng lại có chút thắc mắc hình như dáng người giọng nói của cậu ta hình như cậu đã gặp ở đâu đó rồi thì phải , nói : - " Tìm ra lai lịch người vừa nảy chưa ? " Lâm Nhất hơi ngập ngừng không giám nói sợ lại điều đi đến châu phi thì chết , nhưng cậu vẫn phải trả lời : - " Dạ ! Chưa !" Bây giờ , Âu Dương Doãn Thần thật sự đáng sợ , trong lòng lại cực kì tức giận cậu ta là người đầu tiên cậu thấy hứng thú như vậy nhưng lại không phải nữ . - " Rốt cuộc người này có lai lịch gì ?" ____________________________ Sáng hôm sau - " Cậu chủ ! Dậy đi học thôi sắp trễ rồi ạ!" Tiếng gọi của An Hinh làm cho Mạc Thiên Mộc từ trên giường tĩnh dậy , nói : - " Ta dậy rồi ! Không cần gọi nữa ồn quá !" Cậu liền bước ra khỏi chiếc giường êm ái vào nhà vệ sinh , cậu vệ sinh cái nhanh xong liền mặc áo quần đồng phục xuống giường . Hôm nay cậu dậy trễ hơn mọi ngày , nên cậu chỉ thể đem theo mấy méng bánh để ăn rồi đi học . ............................................... Ở trường Mạc Thiên Mộc vừa bước vào lớp đã có tiềng xôn xao , An Hinh từ sau chạy tới nói : - " Không hay rồi cậu chủ ! Lần trước cậu đánh con Tiêu Thiết nên bị nó méc lên hiệu trưởng ." -"....bây....giờ hiệu trưởng cho gọi cậu đó ." Khi nghe An Hinh kể cậu cũng biết chuyện xôn xao mà mọi người bàn tán là ai . Cậu bước đến phòng hiệu trưởng , bên trong đã có Mạc Gia Hưng cha cậu và em gái cậu Mạc Hi cậu , hai người họ đang nói chuyện với hiểu trưởng . Khi Mạc Thiên Mộc bước vào Mạc Gia Hưng liền tức giận trừng mắt , nói : - " Sao tao lại nuôi một đứa mất mặt như mày !" Mạc Hi ngăn lại nhưng trong lòng lại thấy vui , nói : - " Ba ! Ba đừng như vậy !" - " Anh ấy cũng đâu cố ý !" Khi nghe Mạc Hi nói ông càng tức chết , nói : - " Không cố ý ? Vậy là không kiểm soát nổi bản thân à !" Mạc Hi liền ' hừ ' một tiếng và nở một nụ cười đầy chế nhiểu , nhưng đổi lại là một ánh mắt lạnh lùng không còn gì khác. Mạc Gia Hưng liền trừng mắt nhìn cậu quát : - " Nếu không sửa được cái tật xấu chết tiệt trên người thì từ nay về sau , không phải con trai của Mạc Gia Hưng con trai tao nữa !" Mạc Thiên Mộc chỉ lạnh lùng nói : - " Tùy ông ! " - " Được ! Thầy cũng nghe thấy rồi đó , tôi không quản nổi thằng bé này nữa !" Trong thâm tâm cô , cũng đã hiểu tại sao em gái cô lại không thích ông cha này rồi , đúng là người cha vô tâm , từ nhỏ đến lúc li thân ông vẫn không nhận ra con của ông không phải con trai . ............................................... Trước ra khỏi cửa cô liền nhìn thấy , Tiêu Thiết . Cô ta kiêu ngạo , cười cợt với hai đứa đi theo sau cô ta nói : - " Đúng là báo ứng ! Người nào đó sinh ra đã đâm đầu vào chổ chết ! - " Xem đi làm tới mức xuyết bị đuổi học luôn ." - " Sao cậu không chết luôn đi ! Nhục nhã quá mà ! Cô khi nghe Tiêu Thiết nói những lời này liền tức giận , khiến cho bầu trong khi ở đây dù trời nóng nhưng ở lại lạnh lẽo đến nỗi hết da gà . Cô bước đến gần cô , lấy tay đặt lên môi cô nói : - " Cô đợi đó !" Chỉ một câu nói của cậu đã làm cho Tiêu Thiết cô ta không đứng vững ngã cụi xuống đất . ........ Ở ngoài sân trường Mạc Thiên Mộc liền gọi cho Richt , khuôn mặt đầy sự tức giọng nói lạnh như băng , nói : - " Tôi muốn Tiêu gia phá sản , không có chổ sống ở thành phố A này trước ngày mai ." Nói xong , cô liền cúp máy bỏ vào túi quần , cô nhớ lại những gì ông cha đó nói cô liền tức giận , nói : - " Mạc Gia Hưng ! Ông để đó tôi sẽ khiến ông mất tất cả ! " Ở nhà Học xong cậu liền về nhà , Mạc Thiên Mộc định đi lên cầu thang thì bất chợt có giọng làm cậu níu lại : - Cậu chỉ mỉ cười ngượng ngạo để mẹ an lòng , nói : - Liễu Như Thu liền tiến tới nắm tay cậu , nói tiếp : - -------------------------------------------------