Chương 51: cứu viện tới
Ngày hôm sau, Hàn Kiều Kiều là bị ngứa tỉnh.
Mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền thấy Hàn Dực cúi người nhẹ nhàng gặm xương quai xanh cô, tóc ngắn mềm mại ở trên cổ cô đảo qua, Hàn Kiều Kiều nhịn không được cười ra tiếng , "Ca ca, anh như thế này thật giống chó con a."
Hàn Dực thấy cô tỉnh, hạ miệng càng thêm không kiêng nể gì, đôi tay không an phận dao động, áo ngủ rộng thùng thình bị hắn xốc lên, lộ ra tảng lớn tuyết trắng da thịt, bàn tay làm càn vuốt ve vỗ về chơi đùa. Ngày hôm qua bởi vì bận tâm cảm xúc của cô, hắn nghẹn suốt một đêm, tới buổi sáng nhìn Kiều Kiều nằm ở trong khuỷu tay mình, cuối cùng là khó có thể nhẫn nại.
Hàn Kiều Kiều thật không tốt ý tứ, ở hắn dưới thân rất nhỏ giãy giụa , đỏ mặt nói: "Ca ca như thế nào sáng sớm liền chơi xấu......"
"Ca ca sắp hỏng rồi, ân?" Hàn Dực thấp giọng cười, hôn hôn gò má cô, thủ hạ động tác càng thêm xấu xa, Hàn Kiều Kiều hô hấp không khỏi dồn dập vài phần, cuống quít đi ấn tay hắn, ngoài miệng cầu xin tha thứ nói: "Đừng đùa em....."
Tuy rằng phòng cách âm thực tốt, chính là cô tưởng tượng đến mọi nguời khả năng đều đã rời giường, sẽ cảm thấy đặc biệt xấu hổ. Một mặt nghĩ tiếp thu ca ca thân mật, về phương diện khác, trên tâm lý vẫn là có chút chướng ngại, tổng cảm thấy loại sự tình này...... Vẫn là đến buổi tối mới tốt.....
Trên giường hai người liền sắp rơi vào cảnh đẹp, ngoài cửa lại truyền đến Bạch Khải Thụy lỗi thời thanh âm: "Hàn ca, Kiều Kiều, hai nguời tỉnh không?"
Mặt Hàn Dực bỗng chốc hắc trầm , lạnh giọng quát: "Lăn!"
Ngoài cửa Bạch Khải Thụy bị dọa đến té ngã lộn nhào hướng dưới lầu chạy, trong lúc còn không quên la lớn: "Là Ngôn Tiếu để cho tôi tới!"
Ngôn Tiếu tiếng mắng lập tức truyền tới: "cậu tmd ( => con mẹ nó) nói bậy cái gì đấy! Rõ ràng là cậu không muốn đi kêu lục ca rời giường, một hai phải cùng tôi đổi!"
Lục Trường Uyên có tính sinh khí nghiêm trọng khi rời giường, tất cả mọi người đều biết, Bạch Khải Thụy mới vừa tiếp xúc với bọn họ , không hiểu biết tính tình Hàn Dực, tự nhiên xu cát tránh họa lựa chọn đi kêu Hàn Dực rời giường, ai ngờ đến Hàn Dực "Rời giường khí" càng hơn đâu?
Hàn Dực trầm khuôn mặt đứng dậy, cấp Hàn Kiều Kiều sửa sang lại quần áo, trong lúc đó còn không tha duỗi tay xoa nhẹ vài cái, sắc mặt âm trầm đến lợi hại.
Hàn Kiều Kiều cười đến cả người run lên, bụng đều phải cười đau.
Hàn Dực kiềm trụ hai cánh tay trắng nõn như củ sen của cô, cách quần ác liệt hung hăng đụng cô hai hạ, "Còn cười! Buổi tối lại thu thập em."