Chương 62: Hành Trình Mới
Hàn Dực cảm xúc vẫn luôn ở trong tối tăm , thẳng đến vào đêm, Hàn Kiều Kiều rúc vào hắn trong lòng ngực ngủ, nhìn khuôn mặt ngọt ngào khi ngủ của cô , hắn trong lòng áp lực mới giảm đi một ít.
Tối hôm qua lăn lộn cô hồi lâu, nguyên bản hôm nay hẳn là buông tha cô . Chỉ là một khi nhắm mắt lại, hắn liền nhớ tới những cái đó cảnh trong mơ đoạn ngắn, nhớ tới khuôn mặt xưng đỏ tái nhợt đầy nước mắt của cô khi bị tra tấn, trong thân thể trào ra thị huyết hận ý cùng vặn vẹo hưng phấn, hắn không khỏi ôm chặt cô tách ra hai chân trắng nõn, trầm mặc mà cường ngạnh tiến vào thân thể của cô .
Hàn Kiều Kiều nhẹ nhàng phát ra một tiếng nức nở, cô bị hắn hưng phấn bừng tỉnh, hoàn toàn lộng không rõ ca ca là chuyện như thế nào, chỉ cảm thấy đêm nay ca ca dường như bị cái gì kích thích, không nói một lời thật mạnh đỉnh lộng, mỗi một chút đều vừa nhanh vừa sâu . Hàn Kiều Kiều không kịp nghĩ lại, thân thể liền đã có phản ứng, cô vô lực tự hỏi, chỉ có thể bám vào bờ vai của hắn vô ý thức nói mớ, tình triều tràn ngập phòng ngủ, hai thân hình chặt chẽ kết hợp ở bên nhau.
Một đêm hoang đường......
Hàn Kiều Kiều tỉnh lại thời điểm, Hàn Dực đang ôm lấy cô . Hắn đáy mắt có điểm phiếm thanh, không biết có phải hay không gần nhất buổi tối không ngủ tốt.
Hắn là xảy ra chuyện gì đâu?
Hồi tưởng lại tối hôm qua điên cuồng, Hàn Kiều Kiều trong lòng suy đoán, có phải hay không bởi vì hấp thu tinh hạch duyên cớ, cho nên ca ca cảm xúc có chút thất thường?
Cô có chút đau lòng hắn, trong lòng rầu rĩ. Chính là lại nghĩ đến, mỗi ngày đều có thể ở hắn trong lòng ngực tỉnh lại, thật tốt. Trong lòng ngọt ngào, thật cao hứng, thực thỏa mãn.
—— thật tốt, mỗi ngày tỉnh lại đều có thể nhìn đến anh.
Như là tâm linh tương thông , Hàn Dực chậm rãi mở bừng mắt , hắn ánh mắt dần dần thanh minh, khóe miệng ngậm cười sủng nịch.
"Ca ca, chào buổi sáng." thanh âm cô ngọt ngào câu dẫn người .
Hàn Dực cúi người cắn lỗ tai cô , thấp giọng nỉ non: "Bảo bối, đêm qua ca ca rất sung sướng."
Hắn lại tới nữa, lại nói những lời lộ liễu đó.
Anh trai cùng kiếp trước hoàn toàn không giống nhau . Như thế ác liệt, như thế hư...... Đặc biệt là ở trên loại chuyện này , thật là......
Hàn Kiều Kiều rất là xấu hổ buồn bực,tính trả thù đi cắn cổ hắn cùng xương quai xanh, lại rước lấy hắn từng trận cười nhẹ.
Thật là cái người xấu!
Hai người ở trên giường lại trêu đùa trong chốc lát, mới đứng dậy rửa mặt, một ngày mới có một cái tin tức tốt, đó chính là Tiêu Giản thân thể bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, hắn thức tỉnh tốc độ dị năng, cũng chính là cường hóa hệ tốc độ.
Tất cả mọi người đều vì Tiêu Giản cảm thấy cao hứng. Bất quá, cùng Ngôn Tiếu lúc trước trạng huống giống nhau, bởi vì thức tỉnh dị năng trong thời gian dài hôn mê, không ăn được cơm, thân thể trở nên có chút nhược. Cũng may mọi người cũng không vội, vật tư còn không có sửa sang lại xong, liền quyết định hai ngày sau lại rời đi, vừa lúc cũng cho Tiêu Gian thời gian điều dưỡng thân thể.
Bận rộn sửa xoạn thời gian trôi qua rất nhanb, chỉ chớp mắt liền đến ngày xuất phát.
Hàn Dực quả thực làm y như lời hắn nói , đem biệt thự sở hữu gia cụ đều cất vào không gian, Bạch Khải Thụy là lần đầu tiên nhìn đến Hàn Dực thi triển không gian, bị cả kinh ngốc rớt, thẳng ngơ ngác nhìn không gian lốc xoáy, còn có chút thấp thỏm hỏi Ngôn Tiếu: "Hàn ca nếu là vừa lơ đãng, đem chúng ta mấy cái hít vào thì làm sao bây giờ......"
Này xác thật là cái vấn đề, Ngôn Tiếu bắt đầu thực nghiêm túc tự hỏi vấn đề này.
Tiêu Giản lạnh căm căm nói: "Sẽ bị bạo rớt đi, bên trong là hoàn cảnh chân không. "