Năm nay Hứa Thanh Lăng thi đại học, mấy hôm trước điểm chuẩn đã có, cô được trúng tuyển vào khoa Mỹ Thuật hệ cao đẳng của đại học Cửu Giang, nhưng bố mẹ cô nhất quyết không chịu chi tiền cho cô đi học.
Dù con gái có làm ầm ĩ thế nào, hai vợ chồng vẫn không chịu nhượng bộ. Thực ra, điều kiện nhà họ Hứa không được xem là tệ.
Ba đời tổ tiên của cha Hứa Thanh Lăng là Hứa Đức Mậu đều sống ở làng Sồi. Mấy năm trước thành phố mở rộng, làng Sồi được sáp nhập vào khu thành phố, đất canh tác biến thành đất ở, dân làng đều thoắt cái lên hương, bỗng chốc trở thành người thành phố. Vị trí căn nhà gạch ngói hai tầng của nhà họ Hứa khá đẹp, nằm ngay mặt đường lớn, đối diện là bệnh viện Cửu Giang. Nhà họ Hứa có hai con trai, con trai út Hứa Đức Hữu là người đầu tiên trong làng Sồi thi đỗ đại học, có công việc ổn định, lại cưới được vợ có gia thế, đương nhiên không coi trọng căn nhà ngói ở quê, liền nhường căn nhà trên danh nghĩa của mình cho anh cả Hứa Đức Mậu.
Sau đó, Hứa Đức Mậu vay mượn họ hàng bạn bè, cộng thêm tiền con gái lớn đi làm hàng tháng gửi về nhà, cắn răng xây thêm ba tầng nữa, biến thành tòa nhà nhỏ năm tầng. Tầng một mở siêu thị, tầng hai để ở, tầng ba đến tầng năm mở khách sạn. Đúng lúc làn sóng lao động di cư vào thành phố, khách sạn vừa khai trương đã rất đông khách, làm ăn phát đạt đến nỗi một năm đã trả được một nửa số nợ. Cả gia đình sống dựa vào căn nhà này ở làng đô thị, cuộc sống cũng khá giả.
Vợ chồng nhà họ Hứa không muốn cho con gái thứ hai đi học đại học, ngoài việc tiếc tiền, còn có những toan tính khác.
Vì chính sách kế hoạch hóa gia đình, con gái lớn Hứa Hồng Giao từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà họ hàng dưới quê, sống ở đó cho đến khi con trai út Hứa Tuấn Văn học tiểu học mới về thành phố, cũng vì thế mà Hồng Giao luôn xa cách với gia đình. Đại học thi đỗ chọn trường xa xa, công việc cũng ở xa, một năm cùng lắm chỉ về nhà một hai lần.
Hai vợ chồng tính toán trong hai đứa con gái, phải có một đứa ở lại bên cạnh, nếu không sau này già rồi sẽ không có ai chăm sóc. Con gái thứ hai từ nhỏ đã sống bên cạnh họ, tâm tính tốt bụng, tính tình cũng không lạnh lùng như chị gái. Hai vợ chồng nghĩ giữ con gái thứ hai ở lại bên cạnh là tốt nhất, hơn nữa bọn họ cũng đã lớn tuổi, Tuấn Văn vẫn còn đang đi học, gia đình có sạp hàng lớn như vậy, cần người giúp đỡ. Nếu như đã chọn đứa con gái thứ hai ở bên cạnh mình, giúp đỡ trông coi cửa hàng làm ăn, thì không cần thiết phải tốn nhiều tiền cho việc học đại học. Hơn nữa, con gái thứ hai và Tuấn Văn tuổi tác gần nhau, vài năm nữa Tuấn Văn sẽ thi đại học, lúc đó cùng lúc nuôi hai đứa con đại học, gánh nặng cũng quá lớn.
Trong chuyện này, Hứa Đức Mậu và Ngô Quế Phân đã sớm thống nhất ý kiến, một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện. Ngô Quế Phân nằm trên giường rên rỉ mấy ngày, lúc thì kêu “đau đầu”, lúc thì kêu “đau lưng”.
Hứa Thanh Lăng mềm lòng, vốn đã thương mẹ sinh ba đứa con nên bị một thân bệnh tật, trong ngoài vất vả, lại còn phải chịu đựng tính khí của bố.
Sau vài ngày ồn ào, cuối cùng Hứa Thanh Lăng vẫn thỏa hiệp.
Bây giờ nghĩ lại, kiếp trước cô thật dễ bị lừa. Lúc đó nếu cô biết đến khi Hứa Tuấn Văn thi đại học, ngay cả cao đẳng cũng không thi đậu, nhưng gia đình lại bỏ ra mười nghìn tệ để xin cho cậu vào học đại học Phát Thanh và Truyền Hình, e rằng cô sẽ tức chết.