Tĩnh phi mê man suốt một ngày, cho tới khi đêm buông mới dần tỉnh. Đầu đau như sắp nứt, Tĩnh phi vừa mở mắt ra đã thấy có hai người đang ngồi trước cửa, hẳn là Tang Chi và Tứ Hỉ. Đương nhiên nàng nhận ra Tứ Hỉ, tiểu cô nương này từ ngày tới đây lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, bây giờ lại là một bộ dáng hớn hở, trò chuyện với Tang Chi. Không biết Tang Chi đang nói gì, chỉ thấy tiểu cô nương đang dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn, cười tươi tới mức mi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm. Cảnh này khiến đáy lòng Tĩnh phi se lại.