Chương 107: Kéo hắc tử lên bờ

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Trong gian của cửa hàng ăn Nhân Dân, tôi, Trình Tân Kiến và Hắc Tử đang ngồi đó. Hắc Tử đã được thả ra 3 ngày nay rồi, hai hôm trước cùng với đám bạn xấu đã ăn một bữa, nam nam nữ nữ ngồi lại cùng với nhau, chơi đến tối mịt, coi như là chúc mừng. Lúc này mới nghĩ tới việc nói tiếng cảm ơn với tôi và Trình Tân Kiến. “ Trình đội trưởng, Liễu thiếu gia, cảm ơn! Tôi xin kính một chén…” Hắc Tử ngửa cổ uống cạn luôn chén rượu. Trên bàn rượu đều là những người có kinh nghiệm như thế này, nhưng tửu lượng của tôi cũng không tồi, trong lòng có chút phiền muộn. Nhưng nghe thấy 3 chữ “ Tuấn thiếu gia”, trong lòng thấy rất được. Cũng chỉ có Hắc Tử người bạn này, mới không có chút ghen tị như vậy. Từ lần trước cùng Trình Tân Kiến uống rượu Mao Đài, tôi chưa có thêm lần nào mời ông ta rượu nữa cả. Trình Tân Kiến đối với việc của tôi không dám nói rõ hết, ít nhất cũng hiểu 7-8 phần, mỗi lần ngồi vào bàn, thì tóm tôi làm người chủ trì. Cái này cũng chẳng có gì, tiền vốn kiếm ra để tiêu chứ không phải để nhìn. Bạn bè khi đã ngồi lại với nhau, vui là chính. Trình Tân Kiến mời một chén, tôi thì vẫn ngồi uống trà. Hắc Tử liến tục uống 3 chén, lắc đầu, nói: “ Tuấn thiếu gia, thật ngại quá. Đáng nhẽ ra bữa này tôi mời, nhưng lại để cậu phải chi rồi!” Tôi mỉm cười, nói: “ Mọi người là bạn bè, anh Hắc Tử nói như vậy, coi em là người ngoài rồi?” “Phịch” Hắc Tử đập bàn, kích động nói: “Tuấn thiếu gia, có câu này của cậu, từ nay về sau chỗ nào dùng được, gọi 1 tiếng, cho dù có nhảy vào nước sôi, lửa bỏng, Hắc Tử tôi quyết không nói 2 lời!” Câu nói này của Hắc Tử, làm tôi rất mãn nguyện. Không phải anh ta nói dễ nghe, tôi đã làm người 2 đời rồi, những lời hình thức bề ngoài với những lời thật lòng chẳng nhẽ không thể phân rõ ràng. Cái tôi để ý đó là thái độ của anh ta, không hề xem tôi là trẻ con mà nói những câu lấy lệ. “ Nói đến tôi mới nhớ thật sự có việc cần sự giúp đỡ của anh Hắc Tử” Tôi không úp mở mà nói ra luôn. “Tuấn thiếu gia cứ nói” Trình Tân Kiến thấy có chút kì quái, nhìn tôi, không biết tôi lại cần Hắc Tử đi xử lý ai. Trong lòng nghĩ tên nha nội nhỏ này vẫn chưa thực sự muốn dừng lại sao. Tôi sớm đã có chuẩn bị từ trước, lấy ra 1 tờ lịch mĩ nữ đưa ra trước mặt Hắc Tử. Hắc Tử nhìn qua, liền ngạc nhiên nói: “ Cái này, ai làm ra? Rất đẹp đó” Tôi cười nói: “ Đây kì thực là một tờ quảng cáo, quảng cáo của nhà máy sản xuất linh kiên cơ khí” Hắc Tử không hiểu: “ Gọi là tờ quảng cáo tuyên truyền?” “Chính là giới thiệu cho việc mua bán của chính mình, để người ta biết” Hắc Tử chưa từng làm ăn, con người không ngu ngốc, lập tức hiểu cái ý trong đó, nhưng càng không hiểu. “Tuấn thiếu gia…” “Là như thế này….” Tôi nói sơ qua tình hình của nhà máy sản xuất cơ khí, sau khi lịch quảng cáo được phát đi, liên tục có người đến đặt hàng, trước mắt Trương Lực dốc hết sức Lực vào sản xuất, nhưng vẫn không thể đáp ứng hết được. “ Cái nhà máy sản xuất cơ khí này, là bác Năm của em là xưởng trưởng, bác ý cần em tìm cho mấy nhân viên bán hàng. Tiền lương mỗi tháng lương cơ bản cũng 30 đồng, thêm tỷ lệ phần trăm, ngoài ra phí đi lại, phí ăn ở, phí mời khách, báo cáo thật, tiêu thụ thật, nhưng chính là cần phải đi công tác, đi thành phố Bảo Châu, huyện Thanh An những nơi như thế này.” Hắc Tử hiểu ý của tôi, do dự một lát, hỏi: “ Cái gì gọi là tỷ lệ phần trăm?