Chương 123: Hai người con gái một trò chơi

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Đi thôi,đến nhà hàng Nhân Dân. Tôi vừa cười vừa nói với Trình Tân Kiến. " Hai anh em mình thôi sao?" Trình tân kiến kinh ngạc. “Thế nào? Không được à ?” "Được thì cũng được, nhưng không thấy hơi kì lạ ." "Thế nào? Anh thấy hơi kì lạ." "Em biết uống rượu, em uống một mình, không vào." Trình Tân Kiến cười hì hì, thẳng thắn nói. Điều tra tìm người viết bức thư tố cáo đó, tự nhiên lại muốn tìm Trình Tân Kiến để thương lượng. Sư phụ của tôi giữ chức cục trưởng, tạm thời vẫn chưa muốn kinh động đến thầy. Theo sự việc này mà nói, tôi cũng biết là mò kim đáy bể, hi vọng quá xa vời, tôi không phục, muốn đi điều tra thử. Không những mất công mà còn làm phản tác dụng, tóm lại không thể có gì đáng sợ. Nhìn thấy Trình Tân Kiên vui sướng khi được uống rượu mao đài, tôi lại thấy buồn cười. Người này, thô thì thô thật, nhưng rất đáng yêu. Tôi rất yên tâm khi chơi cùng anh. " Vậy...gọi thêm Tôn Hầu Tử( Tôn Hữu Đạo ) đi uống cùng nữa nhé. Anh đến gọi anh ấy, em đi gọi đồ ăn." Tôn Hữu Đạo giao du rộng lớn. Không khéo lại có thể giúp được chúng ta trong chuyện này. Hơn nữa tửu lượng của anh ấy rất lớn. Có thể uống cùng Trình Tân Kiến. Rượu đặt trên bàn không ai uống. Mời bạn đi uống rượu. Không khí trong bữa ăn cũng rất quan trọng. " Được rồi." Nghe nói Tôn Hầu Tử cũng được mời đến. Trình Tân Kiến rất vui. Vui vẻ đáp ứng. Quay người hướng về chiếc xe ba bánh. " Đợi...." Tôi lấy ra một tờ ngân phiếu. Không hỏi nhiều. Đặt vào tay anh Tân Kiến. " Tiện đường mua mấy chai rượu Mao Đài nhé." " Mua mấy chai?" Trình Tân Kiến ngạc nhiên, trong lòng luôn nghĩ tôi là người ngoan ngoãn, mua một lúc mấy chai rượu Mao Đài, đúng là đại thiếu gia. " Anh cầm tiền đi, có thể cầm được mấy chai thì cầm, uống không hết thì để lại, lần sau lại uống tiếp, lần sau không phải đi mua." " Ah.., lần này chỉ sợ tiêu hết tiền của Chung Sơn. Lần trước anh ấy đã oán trách, rượu Mao Đài bị bọn họ lấy hết, cán bộ khu vực không có rượu chiêu đãi." Trình Tân Kiến đi. Lời nói của chung Sơn tuyệt đối không được tin, anh ấy là giám đốc sở công, không thể thưc hiện một vụ phục kích ? "Xảo Nhi, đi, cùng đến nhà hàng Nhân Dân ăn cơm." Tôi gọi Xảo Nhi. Xảo Nhi do dự một hồi lâu, nhìn trong của hàng, nhìn thấy chị tiểu Thanh có chút không bằng lòng, nói : "Buổi trưa khách đông, bận lên bận xuống...Em đi, không có ai nấu cơm." Tôi đĩnh đạc nói :" Không có việc gì, dù sao bánh mì cũng đã nướng xong. Chị Tú Cúc nấu cơm, chị tiểu Thanh trông của hàng cũng được mà." " Oh ." Lương Xảo trả lời, thì là giải phóng quân. " Chị cũng muốn đi..." Bỗng nhiên chị tiểu Thanh nói một câu, nhìn tôi với ánh mắt kì vọng đi đến, nhìn thoáng, cắn môi dưới, không dám nhìn thẳng tôi, thần sắc bối rối, hai tay túm chặt vào nhau. Chị tiểu Thanh nghĩa là thế nào? Tôi phát cáu. Tự nhiên muốn từ chối, nhìn thấy ánh mắt chị , trong lòng không vui, cảm thấy rất có lỗi với chị. Không phải chứ? Tiểu Thanh, trên danh nghĩ , chị là chị họ của em mà !