Chương 138: Hành quân lặng lẽ (ngừng công kích)

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tào Sinh Minh vừa nhìn thấy tôi liền ngẩn ra, sau đó lại lộ ra một chút sợ hãi, tiếp theo đó là làm mặt cười bồi. Tôi chẳng muốn để ý đến vẻ mặt của hắn, một tay đẩy hắn ra, bước vào cửa. Tào Sinh Minh hoảng sợ bất an. Tuy nói bây giờ chỉ có một mình tôi, nhưng nghĩ đến sau tôi còn có một nhân vật đáng sợ thì hắn hoàn toàn không dám làm gì. "Khoá cửa vào, bên ngoài toàn là người của cục công an!" Tôi thấp giọng, rất nhiêm túc nói. Tào Sinh Minh lập tức mặt vàng như đất, run rẩy đi đóng cửa. "Mấy người Nghiêm Minh đâu?" "Đây...trong đây..." Tào Sinh Minh sợ hãi, bước bước lớn vào bên trong lầu tiểu dương, một bước đá văng cánh cửa, bên trong tầng một trống không, chỉ có một người thanh niên trông giữ, tôi thấy rất thân thiết, chính là thỏ tử Trong lầu phảng phất âm thanh nam nữ đang giao hoan. Khi ở bên ngoài không nhìn thấy tình hình, có lẽ là vì rèm cửa quá dầy, chỉ lộ ra một chút ánh sáng yếu ớt. "Ai...làm gì vậy..." Thỏ tử kêu lên, muốn đứng dậy. Tôi thuận tay văng một cái tát ra. Bây giờ bổn thiếu gia đã cao xấp xỉ bằng một đứa trẻ 12, 13 tuổi rồi, tay chân rất linh hoạt, Thỏ Tử lại đang ngồi, hoàn toàn không có phòng bị, dính đúng một cái tát. "Bộp" một tiếng lại ngã xuống ghế. "Mẹ mày chứ, câm mồm lại. Nhìn cho rõ đi. Lão tử là Tuấn thiếu gia đấy!" "Tuấn...Tuấn thiếu gia..." Cái tên này thỏ tử đã khắc cốt ghi tâm, bố mẹ có chết cũng không thể quên được cái tên Tuấn thiếu gia! Vốn đang định nổi giận phản kích nhưng vừa nghe tôi tự nói tên thì lập tức tan cơn giận, ôm mặt lầm bầm. "Trông kĩ phía dưới, bên ngoài đều là cảnh sát đấy!" "Sao cơ?" Tôi chẳng thèm để ý đến hắn, bước lạch cạch lên chiếc cầu thang gỗ để đến tầng hai. Đẩy cửa ra nhìn vào bên trong. Đúng là không phải một nơi dơ bẩn bình thường. Ít nhất cũng có tới mười mấy nam nữ đang trần chuồng quấn lấy nhau cùng một chỗ, có lẽ là đang lúc lửa bốc cao trào. Lão tử ở phía dưới đang làm một số việc gây động tĩnh không nhỏ mà chúng lại không hề phát giác ra gì. Có lẽ tim đang chạy đi đâu mất rồi. Cần phải nói rằng bổn thiếu gia đã vượt thời gian trở về ba năm, gần đây lại luôn kề bên với Lương Xảo, chuyện ướt át như sờ tai vuốt tóc cũng có mấy lần, nhưng nhìn thấy đám này hơn nữa lại nhìn thấy rất nhiều cảnh tục tữu cùng một lúc thì là lần đầu tiên. Trong chốc lát đã có chút mê muội. Chỗ bụng nhỏ nóng lên, lại có chút phản ứng, tuyệt đối không phải giống những gì Lương Quốc Cường nói. Nội công tập luyện đã thành, đan điền cũng hình thành nội khí, rất rõ ràng, đó là muốn động***dục! Bổn thiếu gia thật sự là không chịu được như thế! May mà suy nghĩ linh tinh cũng chỉ trong chốc lát. Bổn thiếu gia quát lớn lên, định thần lại, thu cái tính khí thất thường lại. Tiếng hét này đầy sung khí, lập tức làm cho cái đám không biết liêm sỉ kia đều tỉnh lại. "Cái lũ ngu xuẩn này, mau mặc quần áo vào. Mau lên. Cảnh sát đang ở ngoài đó lập tức sẽ xông vào..." "Oắt con này, mày là ai?" Một tên ngẩn ra hỏi. Hắn có lẽ là không biết tôi, nhưng tôi lại biết hắn. Cái tên khốn này đầu to tai to hay đi cùng với Nguỵ Ngọc Hoa Trường. "Nguỵ Hồng Kì. Mẹ mày, muốn hại lão tử à? Để cảnh sát tóm được hiện trường rồi tao xem mày sẽ chết như thế nào!" Tôi phẫn nộ quát lên. Nghiêm Minh là người đầu tiên tỉnh lại, nhảy dựng lên, lu cuống tìm quần áo, vừa tìm vừa kêu: "Mau lên mau lên. Nó là con trai của Liễu chủ nhiệm đấy..." Nghiêm Minh tuy không phải là thủ lĩnh của đám khốn này nhưng cha của hắn lại là bí thư huyện uỷ, chức quan lớn nhất, hắn lo lắng vội vàng như vậy cũng không có gì là ngạc nhiên? Huống hồ hắn đã nói ra thân phận của tôi. Con trai Liễu chủ nhiệm, nửa đêm lại chạy đến đây để đùa sao? Tôi lướt mắt nhìn một lượt. Đường Thắng Châu và Mã Văn Tài tôi không quen lắm, nhưng cái tên ở phía góc thì tôi lại nhận ra rõ đó là Khang Tiểu Cương, một cô gái khác cũng coi như là biết, chính là Đường Bình với biệt danh đường da bò (kẹo da bò, từ hai từ đường đồng âm khác nghĩa). Trong trường hợp này nếu như không có bóng của kẹo da bò thì thật là kì lạ. Từ lần trước sau khi có chuỵên với Phương Khuê, đã hoàn toàn sa đoạ, có xu thế phát triền ngầm. Bạn nghĩ xem, đã thừa nhận thân phận của mình ở cục công an thì nhất định sẽ "đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng"! Nếu không cũng sẽ quá không thoả đáng. Liếc mắt nhìn 6, 7 cô gái đang chạy bò tìm quần áo của mình, tư thế mê hoặc v cùng. Tuy nói là cơ thể tầm thường nhưng với một "đứa trẻ" hơn 40 tuổi bị kiềm chế như tôi đúng là có chút không kiềm chế được. "Các người nhanh lên. Ai biết được khi nào cảnh sát sẽ vào chứ?" Lần này tôi lại không lớn tiếng hét lên mà áp giọng xuống. "Bộp" một tiếng, cũng không biết là tên khốn nào đã lẹ tay, mở chiếc đèn lớn của lầu hai. Trong chiếc phòng lớn lập tức có tiếng the thé hoảng sợ vang lên. "Câm mồm!" Tôi lại giận dữ quát lên, áp những tiếng réo rắt của mấy tên khốn kiếp không biết sống chết này xuống. Nhưng cái đám vô sỉ này đã đến cực điểm, đối với tình hình quần giao loạn giao này cũng đã trải qua nhiều, bật đèn lớn cũng chỉ có ngẩn ra một chút thôi, rồi lập tức tiếp tục mặc quần áo vào. Lúc này, tay chân Nghiêm Minh đã nhanh nhẹn hơn, áo đã mặc xong, các nút cũng đã thắt. "Đều ở đây cả à? Còn có ai không ở đây không?" Tôi hỏi Nghiêm Minh. "Ờ...Đường...Đường Thắng Châu đang ở bên trong gian kia. Hắn...hắn nói không quen ở cùng nhiều người như thế này..." Nghiêm Minh chỉ vào căn phòng bên cạnh, lắp bắp nói. Không ngờ tên khốn kiếp này lại còn biết xấu hổ nữa. "Mau đi bảo hắn mặc quần áo rồi cút ra khỏi đấy. Mẹ nó chứ, đều muốn tìm cái chết à!" Tôi vừa nói vừa dựng tai lên nghe động tĩnh bên ngoài cửa. Hình như không có tiếng gì khác thường. "Ai..." Nghiêm Minh vội vàng đồng ý. Thực ra Đường Thắng Châu nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên sớm đã nhận thức được tình hình không ổn, đang mặc quần áo rồi, may mà quần áo của hắn không bị lẫn với quần áo người khác, không tốn nhiều thời gian. "Mẹ nó. Động tác nhanh lên một chút, nhặt hết những gì đang bầy loạn xạ phía dưới lên..." Tôi tiếp tục mắng chửi, với cái loại người này nếu dùng văn vẻ thì chúng sẽ chẳng coi bạn ra cái gì. Tôi làm giọng ngang ngược nói rõ ở bên ngoài có cảnh sát, doạ chúng tè cả ra quần, hơn nữa Nghiêm Minh còn chứng thực thân phận của tôi nên chúng đều nhanh chóng làm theo Thiếu gia trong cái đám này rất chú ý đến sự cao thấp của chức vụ cha mình, nếu luận đến chữ "hỗn" (hỗn tạp) thì Nghiêm Minh vẫn còn non, so với Tào Sinh Minh và Đồ Tứ Quân thì tư cách vẫn tốt hơn nhiều. Chỉ vì cha hắn là bí thư huyện uỷ, cho nên mọi người đều tâng bốc hắn lên, cũng không ngoại trừ ý muốn lợi dụng hắn, còn cha tôi là người đứng thứ hai huyện uỷ, cho dù tuổi tôi còn nhỏ nhưng đám khốn này ai cũng không dám coi thường. Lúc này mọi người đều đã mặc xong đồ. Tay chân loạn lên nhặt những thứ như giấy vệ sinh, dụng cụ tránh thai... "Ai kia. Khang Tiểu Cương. Mẹ mày, khoanh tay định làm lão gia à? Còn không mau nhặt đồ lên vứt vào nhà vệ sinh cho lão tử. Nhanh tay lên, muốn chết à!" Khang Tiểu cương lập tức nhăn mặt. Thực ra tôi cũng có thể kêu đường da bò đi lau sạch những chỗ bẩn đó, nhưng bổn thiếu gia nếu đã nhìn không thuận mắt thì sẽ cố ý làm khó hắn! Cha hắn là một cục trưởng của cục tiểu công thương. Trong cái đám thiếu gia này thì hắn chẳng qua chỉ là ngồi bồi góp vui mà thôi. Tên tiểu tử này còn từng làm cái vẻ xấu xí trước mặt bổn thiếu gia. Tuấn thiếu gia đã mở lời, Khang Tiểu Cương không dám không nghe, lại nhân lúc tôi không để ý mà đem một đống đồ bẩn nhét vào tay Đường Bình.