Chương 141: Tổng kết biểu dương

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
May mà Hồ Gia Huy tuy cũng đang ngồi, nhưng lần này lại không kiên trì muốn tiếp "rượu Ngũ Phong", nếu không có lẽ Trình Tân Kiến đã buồn bực đến phun ra máu mất. Hồ Gia Huy lần đầu tiên được uống rượu cùng với mấy cục trưởng có thực quyền như Lương Quốc Cường, Trần Lập Hữu, ít nhiều cũng có sự câu nệ, đồng thời cũng kinh ngạc phát hiện ra trên bàn rượu có một "nhân vật số một". Không phải là Lương Quốc Thành trong tay có súng, cũng không phải là Trần Lập Hữu với tư cách trưởng bối, mà tôi, một đứa nhóc 10 tuổi. Trình Tân Kiến li rượu đầu tiên không phải là rót cho người có chức cao nhất. Ngoài Hồ Gia Huy là lần đầu tiên tham gia tụ hội nội các ảnh tử thì cậu nhỏ cũng là lần đầu tiên. Nói ra thì cậu nhỏ bây giờ cũng rất có tiền đồ. Lần trước ở cục nông nghiệp đã giúp xác định vị trí địa điểm cho công xã Hồng Kì. Cục nông nghiệp đã phái mấy cán bộ có liên quan và nhân viên kĩ thuật xuống vùng nông thôn của công xã Hồng Kì, hướng dẫn xã viên sản xuất. Cậu nhỏ đã coi đây là một cơ hội. Trong "Bảo Châu nhật báo" đã viết một loạt các báo cáo, không những giúp rất nhiều cho Trần Lập Hữu và cục nông nghiệp huyện Hướng Dương được vang danh mà chính mình cũng nhận được không ít lợi ích. Nếu đã được "Bảo Châu nhật báo" gọi là "phóng viên đặc biệt", phát cho chứng nhận phóng viên có in chữ vàng. Bí thư của công xã Hồng Kì Trương Mộc Lâm trên mặt như có ánh sáng, vui mừng vô cùng, còn kiến nghị cậu nhỏ đảm nhận làm uỷ viên đảng uỷ chuyên lo công tác tuyên truyền của công xã Hồng Kì. Cấp bậc tạm thời vẫn còn nhỏ nhưng đã là thành viên chính thức của đảng uỷ. Anh ta tham gia công tác chưa tới thời gian một năm, khi tuổi vừa đủ 20 đã có thể có được tiến bộ này thì huyện Hướng Dương thậm chí cả khi Bảo Châu cũng ít thấy. Bộ trưởng bộ tuyên truyền thường uỷ huyện uỷ Lý Thừa Ngạn thậm chí còn đưa ra ý định muốn điều cậu nhỏ đến huyện uỷ làm công chức bộ tuyên truyền, nhưng bị Trương Mộc Lâm sống chết ngăn lại. Thực ra chuyện này Trương Mộc Lâm đã từng xin chỉ thị của cha. Ý cha là cậu nhỏ còn trẻ, cần phải rèn luyện thêm nếu không sẽ hỏng việc. Thường bị Trình Tân Kiến rót cho mấy ly rượu, bổn thiếu gia bây giờ tửu lượng cũng đã tăng nhiều rồi, có thể trụ được hai lạng rượu Mao Đài, nếu cứ phát triển như thế này thì thêm bốn tuổi nữa không dám nói là hải lượng mà ba bình bia cũng chẳng đáng là gì. Trần Lập Hữu tâm tư không để ở rượu và thức ăn. Uống sau ba chén liền nhấc văn kiện của Đảng của huyện uỷ lên. Vấn đề này thực ra cũng là vấn đề những người khác quan tâm. Tôi gắp một miếng thịt kho tàu lên ăn, cười nói: "Văn kiện của Đảng này xem ra là việc mà cục trưởng Trần không phải lo lắng nhất. Tấm gương tiên tiến mà đại hội tổng kết năm nay biểu dương nhất định sẽ là đại danh của chú." Tôn Hữu Đạo nói bồi vào: "Đúng vậy. Bây giờ tên tuổi của cục trưởng Trần đã vang danh ra ngoài rồi, ngay cả "Bảo Châu nhật báo" cũng có báo cáo của anh, không phải anh là tấm gương điển hình thì còn ai nữa?" Tôi chỉ tay vào Tôn Hữu Đạo nói: "Anh Tôn. Anh cũng không tồi, không chừng tới cuối năm cái chữ "phó" của anh sẽ được bỏ đi đấy." Tôn Hữu Đạo lập tức mặt đầy hào quang, mọi người đều là người một nhà, cũng không cần phải giả vờ khiêm tốn làm gì. "Được rồi. Hôm nay chủ yếu là uống rượu nói chuyện. Việc công đển đấy đã. Cục nông nghiệp, xã cung tiêu và xưởng rượu cứ làm theo hướng phát triển như năm nay để hoàn thành tốt kế hoạch cho năm sau. Tôi nghĩ những huyện khác rất muốn đuổi kịp chúng ta, nhưng còn phải đợi một, hai năm nữa đã, nhưng đến lúc đó thì chúng ta đã lại có chiêu thức mới rồi." Đám người Trần Lập Hữu liền tỏ ra vui mừng, quả nhiên không nhắc đến việc công nữa, tiếp tục uống rượu nói chuyện, hết hứng thì giải tán. Trung tuần tháng chạp. Đại hội biểu dương công tác hàng năm của huyện Hướng Dương đã được triệu tập. Chín vị thường uỷ huyện uỷ và chính phó chủ nhiệm uỷ ban cách mạng huyện đều đã đến.