Chương 152: Hắc tử Ra tù

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Uống say rồi. Anh ta trở về từ huyện Thanh An, Trình Tân Kiến, Tiêu Kiếm, Phương Khuê, Lâm Hải Nhân, Triệu Thành Cương mời anh ta tới tẩy trần, đương nhiên, ngồi ở vị trí chính vẫn là nha nội này. Vì người chi trả là tôi. Cho tôi ở vị trí này, sau đó lấy tiền từ túi của tôi, đã là thói quen của nhóm người này rồi, vui chơi đến nỗi vô cùng thành thục. Vốn vẫn mời cậu Bẩy và Châu Hậu Quần, nhưng họ bận không đến được. Công ty nông khí khu vực Cửu An gần đó bằng lòng làm đại lý tại khu Cửu An cho nhà máy cơ khí, đây là một việc đại sự, cậu Bẩy đích thân đến đàm phán. Khu vực Cửu An trực thuộc 1 thành phố 5 tỉnh, nhỏ hơn so với khu vực Bảo Châu, nhưng kinh tế lại phát đạt hơn khu vực Bảo Châu. Nếu như có thể để khu vực này làm đại lý trong thời gian dài, lợi nhuận thu được trong 1 năm chắc chắn không nhỏ hơn khu vực Bảo Châu. Xem ra cần phải suy nghĩ tới việc mua thêm 2 chiếc xe gaz nữa, hiện tại khách hàng đến tận nơi đặt hàng không thật sự thuận lợi, yêu cầu xe gaz sẽ đưa hàng tới trấn Hướng Dương, lại phải tìm xe đưa về. Có khi không tìm được xe, khách hàng vội vàng chỉ biết đứng giậm chân. Mua xe rồi, nhất định có thể đưa hàng tới tận nơi cho khách hàng, lại thuận lợi cho họ, mình cũng có thể thu được phí vận chuyển, một mũi tên trúng hai đích. Hăc Tử không nói ra những câu cảm kích, liền uống cạn ba chén, biểu thị sự tôn trọng. Mọi người cũng rất ít nhắc tới chuyện này, chỉ nói những câu chuyện phiếm, cho tất cả những cái thuộc về pháp luật theo ruợu Mao Đài vào bụng. Chỉ có Lâm Hải Nhân sau khi uống vài chén, có chút hồ đồ nói ra : “Liễuthiếu gia, cái tên Mạnh Túc Tiến này, thì tính như thế nào?” Tôi lạnh nhạt nói: “ Uống rượu, không nói những chuyện này” Lâm Hải Nhân liền ngậm họng. Trình Tân Kiến nhìn anh ta, nói : “ Đại Hải, tôi cảnh cáo anh, nên biết điểm dừng, đừng gây thêm chuyện. Nên làm như thế nào, Liễuthiếu gia tự biết cách sắp xếp. nếu anh làm hỏng chuyện đại sự của thiếu gia, thì ta sẽ lột da đó!” Lâm Hải Nhân cười theo : “ Trình đại đội yên tâm, Liễu thiếu gia nói như thế nào, tôi sẽ làm như thế, nhất định không làm hỏng việc” “Cái này còn được. nào. Chạm một cái!” Trình Tân Kiến nhấc chén rượu, nở nụ cười. Việc này, mọi người coi kiến thức của Liễu thiếu gia như đã thành kỹ năng rồi. Nhưng thực tế thì có bao nhiêu sự oán thầm. cảm thấy nha nội này chẳng qua chỉ là dựa vào cái danh của cha mà kiếm được ít tiền. Hống hách ngang ngược. Thần khí như sống. Đưa được phóng viên của báo tỉnh xuống, trong phút chốc thì đã cứu được Hắc Tử ra khỏi tù ngục. Đây mới hiểu được tuy chỉ là đứa trẻ 11 tuổi nhưng học vấn và bản lĩnh không thể xem thường. "Hắc Tử. Cứ yên tâm nghỉ ngơi hai ngày đi. Sau đó cùng với Đại Hải và Đại Cương, đến phòng làm việc tôi có chuyện cần nói với mọi người. "Được” Tôi bảo anh ta nghỉ ngơi hai ngày. Đến ngày thứ hai anh ta đã tới rồi, nhưng đi trên đường có chút ánh sáng tỏa ra, ở tù mấy ngày chịu biết bao nhiêu khổ cực. Ngày đầu về lại uống rượu say bí tỉ. Cho dù thân thể có cường tráng như thế nào thì cũng không thể cầm cự được. “Ngồi đi, ăn bánh mì này” Phòng khách của cửa hàng bánh mỳ, tôi mời bọn họ ngồi xuống, mời mất cả một bao thuốc lá. “Cứ hút tự nhiên, đừng ngại” Trong xã hội đen, phần lớn đều hút thuốc uống rượu khi tụ tập. Hắc Tử cầm lấy thuốc, cho một điếu lên miệng, đột nhiên nhìn ngó nghiêng, lại bỏ xuống, cười nói: “ Có phụ nữ ở nhà, hay là nhịn một chút vậy” Tôi mỉm cười, cũng không ép. Đại Cương và Đại Hải vốn là định hút rồi, nhưng thấy Hắc Tử nói như vậy, liền vội vàng bỏ lại. Khi này, Xảo Nhi thướt tha bưng trà lên cho mọi người. Hôm nay Xảo Nhi lại toát ra về thanh tú, mỹ miều. Nếu như dùng những cẫu nói của thế hệ sau thì là “Ma quỷ”. Nêu như không biết cô ấy là “ Chị” của tôi, có lẽ Đại Cương và Đại Hải hai tên tiểu tử này đã chảy nước nhãi hết ra rồi. “Hắc Tử, anh làm công việc tiêu thụ này cũng một năm rồi nhỉ?” Tôi hỏi. "Tám chín tháng rồi” "Cảm thấy thế nào?” “Cũng tốt, được đi khắp nơi, thấy được nhiều thế sự, tiền lương cũng cao” Hắc Tử lộ ra nụ cười trên khuôn mặt, có lẽ thật sự cảm thấy tiền lương không tồi, cho nên nói hơi nhiểu một chút. Tôi cười, lại hỏi Đại Cương và Đại Hải : “ Còn hai người?” "á? Chúng tôi á, rất tốt, rất tốt…” Đại Hải vội vàng bỏ chiếc bánh xuống, nói liên hồi. Đại Cương cũng gật đầu. "Thế những người bạn từng giúp đỡ trong xã hội đó, có còn qua lại không?” “Có, thi thoảng cũng gặp mặt uống rượu, đánh bài”