Chương 160: Đột nhiên công kích

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Vũ Hàn sau bảy ngày nhậm chức đã chính thức triệu tập cuộc họp ủy ban thường vụ huyện lần thứ nhất (cuộc họp này giống như là hội chào mừng, đại gia đình họ Mạnh pha trò trong thường ủy coi như không tính). Chủ đề thảo luận đầu tiên của hội nghị này là “ Nhà máy rượu Ngũ Phong huyện Hướng Dương” lấy danh là “ Công ty trách nhiệm hữu hạn ngành rượu Ngũ Phong tỉnh N”, và đầu tư thêm 50 vạn nhân dân tệ, dùng cho việc tái mở rộng dây truyền sản xuất. Nhà máy rượu Ngũ Phong phát triển mạnh mẽ, sản phẩm sản xuất chính của nhà máy này là rượu khúc và rượu ngô hai loại chính không giống quy cách với mười mấy loại khác, nó đã khống chế được khoảng 70% chỉ số định mức thị trường rượu trong khu vực Bảo Châu, lợi nhuận thực tế của năm ngoái hơn 1 trăm vạn, sản phẩm đã xâm nhập vào thị trường của nhiều khu vực khác. Do đó cuối năm ngoái ủy ban cách mạng huyện Hướng Dương gửi báo cáo xin làm “ Công ty trách nhiệm hữu hạn ngành rượu Ngũ Phong tỉnh N” và tăng cường đầu tư tái mở rộng dây truyền sản xuất. Sự việc này, Nghiêm Ngọc Thành khi còn đương nhiệm thì đã triệu tập cuộc họp 1 lần, lần đó là thảo luận về tính khả thi trong việc tăng cường đầu tư vào chi nhánh của công ty. Về căn bản tất cả đều đồng tình. Vì nguyên nhân này, xưởng trưởng nhà máy rượu Ngũ Phong Hồ Gia Huy đã phải làm báo cáo cho ủy ban thường vụ. Mạnh Vũ Hàn nghe xong lời giới thiệu tình hình của Hồ Gia Huy, 50 vạn đầu tư vào thì sẽ rất nhanh có thể thu hồi lại được vốn đầu tư, trước cuối năm sẽ cho lợi nhuận, ông ta vui mừng nói: “ Việc này tốt đó, các đồng chí. Cá nhân tôi rất tán đồng, đương nhiên các đồng chí cũng nên nói về cách nhìn của cá nhân mình với vấn đề này” . Ha ha, có ý nghĩa đó. Bí thư đại nhân đã rõ ràng biểu thị thái độ ủng hộ như vậy, còn hỏi ý kiến chúng tôi sao? Khi bí thư Nghiêm Ngọc Thành còn đương vị thì chưa từng xảy ra sự việc như thế này. Bác ý lắng nghe tất cả ý kiến của mọi người, cuối cùng mới đưa ra quyết sách. Đường Hải Thiên ngồi trước mặt cha, ngẩng đầu nhìn lộ ra 1 nụ cười đầy ý vị, nơi khóe miệng của cha cũng biến động theo đáp lại. Thư kí Mạnh cũng thật là giỏi, rõ ràng biết là sự việc này tất cả mọi người trong ủy ban đều không thể phản đối, lúc đầu thì với cái giọng điệu vui tươi hớn hở sau đó thì buộc toàn thể nhất loạt thông qua, như vậy cũng coi như là cuộc họp này thành công. Chẳng qua cái trò lừa bịp này chỉ dùng trong trường hợp của ủy ban thường vụ huyện, nhưng cũng khó mà che giấu được với người khác rõ ràng Mạnh Vũ Hàn cũng thật có chút sốt ruột. Uy nghiêm của bí thư ủy ban huyện, không thể lập lên nhờ cái trò lừa bịp này được. Đúng như những gì Mạnh Vũ Hàn dự liệu. Cái đề nghị này đã được tất cả thông qua. Cha ra hiệu cho Hồ Gia Huy rời khỏi phòng họp. Tiếp theo xem xét những đề nghị khác. Căn bản đều là những vấn đề liên quan tới kinh tế kiến thiết, nhưng việc này thì cha cũng đành thông qua với Mạnh Vũ Hàn. Rất nhiều những việc khác đều theo như khi Nghiêm Ngọc Thành còn đương nhiệm. Đương nhiên không có gì là hồi hộp cả---vì đều thông qua. Cuộc họp đầu tiên sau khi nhậm chức đã kết thúc thành công, Mạnh Vũ Hàn cảm thấy rất mãn nguyện. Hắng giọng, chuẩn bị cho câu tổng kết buổi họp. Thì Bộ trưởng tổ chức Ngô Thu Dương đột nhiên lại giơ tay. "Đồng chí Thu Dương. Mời nói.” Mạnh Vũ Hàn có chút kinh ngạc nhưng vẫn khách khí nói. Ngô Thu Dương cũng không phí lời. Mở quyển sổ ghi chép ra. Nói : “ Sắp mở hội nghi của đại biểu nhân dân và đại hội đảng, bên chỗ chúng tôi có một vài việc về bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự . Xin hội nghị thảo luận” Nụ cười trên khuôn mặt của Mạnh Vũ Hàn chợt tắt. Ngô Thu Dương sao lại đột ngột tấn công như thế này vậy! Làm gì có nhân sự miễn nhiệm nào không báo cáo với bí thư huyện trước tiên, trực tiếp bóc trần ngay với thường ủy như thế này sao? Thật là trắng trợn, phải cho mình chút uy nghiêm chứ. Mạnh Vũ Hàn nhìn chằm chằm Ngô Thu Dương, vừa nãy vẫn còn hiện rõ nụ cười trên khuôn mặt vậy mà bây giờ lại trở nên lạnh lùng, nụ cười đó cũng nhanh chóng thu lại. “Những việc bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự, trước đây khi bí thư Nghiêm còn đương nhiệm, thì đã mở cuộc họp bàn bạc rồi vẫn chưa kịp thông báo với thường ủy..” Ngô Thu Dương không hề để ý tới ánh mắt của Mạnh Vũ Hàn, vẫn bình thản nói. Mạnh Vũ Hàn trong phút chốc nghẹn lời không thể nói ra bất kì câu nào. Nếu như ông ta không đồng ý thảo luận vấn đề này, nhưng Ngô Thu Dương lại nói rất rõ ràng là trước đây Nghiêm Ngọc Thành đã định xong, không thể để người ta vừa đi đã bỏ qua tất cả việc trước đây của họ phụ trách? nếu việc này mà truyền ra ngoài thì người ta lại nói mình so đo tính toán. Thậm chí nếu như mình biểu thị một chút không đồng ý, thì cũng không được. Chưa từng nghe Ngô Thu Dương nói là hội nghị phòng bí thư đã thỏa luận qua? Nghiêm Ngọc Thành đã chuyển đi rồi, chỉ còn lại 2 vị phó chủ nhiệm Liễu Tấn Tài và Đường Hải Thiên đều ở lại đây, ở ngay bên cạnh mình, một trái một phải. Nếu như cùng hai vị môn thần này mình không đồng ý, thì chính là ngang nhiên bắt bẻ cái thể diện của hai vị Liễu Đường này rồi. Mình cũng chỉ mới nhậm chức, không nên làm cho quan hệ với hai vị phó chủ nhiệm này bế tắc. Nếu như làm loạn thì lãnh đạo khu vực nhất định sẽ cho rằng mình không độ lượng, không khoan dung. Làm 1 người lãnh đạo, không thể chỉ vì cái nhỏ mà quên mất cái lớn! Nhưng nếu như đồng ý thì cái vị thế này cũng khó mà giữ vững được do đó cần phải nhanh chóng lập cho mình một cái uy. Đường đường là bí thư huyện, lần đầu triệu tập cuộc họp thường vụ thì đã gặp sự việc như thế này. Trong chốc lát Mạnh Vũ Hàn liền chuyển ánh mắt về phía hai phó chủ nhiệm. Cha lại chuyển sự tập chung vào trong quyển sổ trước mặt, thi thoảng lại lấy bút vẽ vài đường trên đó, giống như vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ đến cái chủ đề kiến thiết kinh tế vừa mới thảo luận, không hề lắng nghe những lời của Ngô Thu Dương. Cái này đã rất rõ ràng rằng đội cái mũ đảng ủy, tôi tuy là xếp vào phó bí thư thứ nhất, công tác chủ yếu của tôi vẫn là chủ nhiệm ủy ban cách mạng nắm vững bên kiến thiết kinh tế, chuyện liên quan tới bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự vẫn là việc giành cho các vị, không thấy tôi đang rất bận sao. Nhưng Đường Hải Thiên lại nhấc tách trà, thi thoảng thổi những lá trà trong tách, uống 1 ngụm. Nhưng Mạnh Vũ Hàn lại nhìn thấy tách trà của ông ta cũng đã sắp nhìn tới đáy rồi. Hội nghị thưởng ủy đã họp được hơn 1 tiếng rồi, vẫn còn phải thổi trà như vậy sao? Mẹ kiếp, ông lại còn giả vờ như vậy nữa!